Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342057
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2057 lượt.
đứng trên đỉnh thế giới mà bên cạnh không có ai thì con tim vẫn trống rỗng. Lãnh Ngự Thần, thực ra anh mới chính là kẻ thua cuộc.” Tiêu Trạch đụng vai anh ta, nghênh ngang rời đi, Amy cũng hất cằm kiêu ngạo bỏ đi.
Lãnh Ngự Thần tức giận đến nỗi nắm đấm kêu răng rắc.
Anh ta là người giàu có nhất nhưng cũng là kẻ bần cùng nhất.
Lòng trống trải còn đáng sợ hơn nhiều so với túi tiền trống rỗng.
“Triển Dương.”
“Vâng thưa Lãnh tổng.”
“Tôi không muốn thấy có kẻ nào chìa tay giúp đỡ Tiêu Trạch.”
“Vâng.”
…
Người ta có lẽ không ngờ vụ án của Lãnh Thế Hùng và Tiêu Kiến Đông lại được điều tra rõ ràng như thế, bản án nhanh chóng được mở phiên tòa thẩm tra, thủ phạm chính Lãnh Thế Hùng bị phán năm năm tù giam, tòng phạm Tiêu Kiến Đông do chủ động đầu thú cộng với các mối quan hệ của Hạ Thiệu Nhiên nên chỉ bị xử hai năm và được hoãn thi hành.
Ngày thứ hai sau khi Tiêu Kiến Đông xuất viện, trang viên Tiêu thị xa hoa cùng với mấy ngôi biệt thự đứng tên Tiêu Trạch và mấy chiếc xe sang trọng đắt tiền đã bị bán đấu giá, Tiêu Trạch đưa cha tới Bình Hồ Động.
Lúc xe chạy tới cửa, Tiêu Kiến Đông ngồi trên hàng ghế sau bỗng cảm thấy chấn động, ông được quản gia Dương Bá đã đi theo nhiều năm dìu xuống xe, nhìn căn nhà quen thuộc mà lạ lẫm khiến Tiêu Kiến Đông tức cảnh sinh tình.
Đây là nơi một nhà ba người họ đã sống trước khi Tần Vũ được sáng lập, tuy khoảng sân nhỏ bây giờ đã được cải tạo, nhưng về tổng thế vẫn không thay đổi, vẫn vô cùng tươi mát trong lành như ngày xưa.
Hòn non bộ, ghế đá, đình nghỉ ngơi, cây anh đào, mặc dù đã bị tuyết trắng bao phủ nhưng nhìn thấy những sự vật này, Tiêu Kiến Đông vẫn có thể tưởng tượng ra cảnh xuân về hoa nở, đào rơi phơ phất, cùng với dáng dấp mỹ lệ của một người phụ nữ có đôi mắt rất đẹp, đứng dưới cây anh đào cầm lược chải mái tóc dài.
Dương Bá dìu ông đi thăm từng gian phòng, lúc nhìn thấy ảnh chụp của vợ trong phòng ngủ, khóe mắt Tiêu Kiến Đông bỗng rưng rưng.
“Tiên sinh, ngài không sao chứ?” Dương Bá hỏi.
“Không sao, tôi muốn yên tĩnh một mình.”
Dương Bá lui ra ngoài, Tiêu Kiến Đông vuốt ve người trong khung ảnh, nước mắt lặng lẽ chảy dài…
Ngoài sân vang lên tiếng vui đùa huyên náo của cả nam lẫn nữ, những người trẻ tuổi vừa khuân đồ vừa tham quan sân nhỏ vừa náo loạn ầm ĩ. Nghịch nhất chính là Bạch Diệc Phong, ném cả đống tuyết vào người Giản Ninh, Giản Ninh buông chiếc thùng trong tay đuổi theo anh ta đánh nhau một trận, suýt nữa va vào Nhan Hoan.
Nhan Hoan ôm một cái thùng giấy, chu môi nói với Tiêu Trạch: “Nghe lời em gọi công ty chuyển nhà có phải tốt không, làm việc nhanh nhẹn, chứ như bọn họ cứ đùa nghịch thế kia thì đến tối cũng chưa chuyển xong.”
“Dọn nhà sẽ khiến người ta có cảm giác thê lương, gọi họ tới náo nhiệt cho không khí sôi nổi, rất thú vị.” Tiêu Trạch vừa dứt lời, một quả cầu tuyết ném vào mặt Nhan Hoan, bị tấn công bất ngờ khiến cô kêu lên, khẽ thả tay, chiếc thùng rơi xuống nện vào chân Tiêu Trạch.
Tiêu Trạch đau quá “ái” một tiếng co chân lên.
“Tách!”
Vẻ mặt nhe răng trợn mắt đau khổ của cả hai người bị ghi lại, Lạc Tiểu Anh giơ máy ảnh chụp thêm vài phát, một kẻ nhăn mũi trừng mắt xoa mặt, một kẻ nhe răng trợn mắt ôm chân nhảy tưng tưng, trông thật buồn cười.
Tiêu Trạch tập tễnh bước tới, lau đi tuyết trên mặt Nhan Hoan, nói: “Em nói rất đúng, thực sự không nên gọi bọn họ tới.”
Một đám người vừa đánh vừa cãi nhau, lúc chuyển xong hết đồ thì đã là giữa trưa, Tiêu Trạch đề nghị đi ăn cơm, Bạch Diệc Phong lại ồn ào đòi ăn lẩu, Nhan Hoan nghiêng đầu nói với Tiêu Trạch: “Em cũng rất muốn ăn lẩu.”
“Muốn đi chỗ nào ăn?” Amy lấy điện thoại cầm tay ra chuẩn bị tìm địa điểm, Bạch Diệc Phong ngồi ngả ngớn trên ghế sô-pha, đấm đấm cái lưng nhức mỏi, nói: “Bây giờ tôi chẳng muốn đi đâu hết, ăn ở đây đi!”
Amy vẫn cầm điện thoại chờ ông chủ cho ý kiến, Tiêu Trạch đá cái chân dài của Bạch Diệc Phong: “Muốn ăn còn không mau bắt tay vào làm đi.”
Bữa trưa của Tiêu Kiến Đông rất đơn giản, chủ yếu là những món thanh đạm, ông đã ăn trưa nên giờ đang ngồi trên ghế sô-pha trong phòng xem ảnh chụp hồi xưa.
Tiêu Trạch đi tới nói: “Ba, lát nữa bọn con ăn lẩu, ba có muốn ăn một chút không?”
“Thôi.” Tiêu Kiến Đông khép tập ảnh lại, “Thanh niên các anh tụ tập, ông già này không nên tham gia thì hơn.”
Tiêu Trạch cười nói: “Ba đâu có già, còn trẻ lắm!”
Tiêu Kiến Đông cười cười, đôi mắt tinh anh nhìn Tiêu Trạch chăm chú, “So với trong tưởng tượng của ba, anh kiên cường hơn, đại trượng phu là phải như vậy, biết co biết duỗi.”
“Có phải như vậy hay không con không biết, con chỉ biết bây giờ có người cần con nuôi dưỡng, quan tâm, bảo vệ, con không có thừa thời gian để ủ rũ, đau buồn chán nản, con phải gây dựng lại Tần Vũ trong thời gian ngắn nhất.”
Tiêu Kiến Đông vỗ vỗ vai con trai.
“Ông chủ, các thứ đều đưa tới hết rồi.” Amy cắt ngang cuộc trò chuyện của hai cha con.
Tiêu Kiến Đông nói: “Đi đi, chúng nó đang chờ đấy!”
“Vâng. Mệt mỏi cả sáng rồi, ba cũng nghỉ ngơi một lát đi.”
Hạ Thiệu Nh