Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342061
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2061 lượt.
ang niềm vui của người chiến thắng đi từng bước về phía Nhan Hoan, Nhan Hoan mặt mày rạng rỡ vươn hai tay ôm cổ anh, hai chân quặp vào eo anh, cả người nhảy vào trong lòng, cô ngước mặt, tì mũi mình lên chóp mũi cao thẳng đang chảy mồ hôi ròng ròng của anh, nói: “Anh thật oai phong!”
Tiêu Trạch bị cô bất ngờ nhảy lên, đứng không vững, bước chân lảo đảo, vội đưa tay giữ người cô, mệt mỏi không muốn nói chuyện, chỉ cứ thế cười.
Lãnh Ngự Thần ngã trên sàn mãi không dậy nổi, ngực phập phồng dữ dội, tiếng tim đập thình thịch cùng với âm thanh vui sướng của kẻ chiến thắng khiến đầu như muốn nổ tung, Triển Dương nâng anh ta dậy: “Lãnh tổng, không sao chứ!”
Cặp mắt tối tăm nhìn cô đang ở trong lòng người đàn ông của mình, cười vui vẻ rời đi, đáng buồn là cô không hề liếc nhìn anh ta lấy một lần.
Kẻ bại trận, vừa hổ thẹn lại vừa thảm thương!
*
Lúc Tiêu Trạch ngồi vào GTR, tóc vẫn còn ướt đẫm, hương thơm của dầu gội đầu nhẹ nhàng khoan khoái tràn đầy khoang xe. “Chưa sấy khô đã chạy ra ngoài, anh không sợ bị cảm à!” Nhan Hoan vừa càu nhàu vừa khởi động xe.
“Sợ em chờ lâu sốt ruột.” Tiêu Trạch nịnh nọt hôn lên mặt cô. “Đi đâu đây?”
“Đến nơi anh sẽ biết.” Nhan Hoan thần thần bí bí nắm tay lái, xe đi theo hướng ngược đường về nhà.
Cuối cùng, xe dừng lại trước cửa khách sạn Đế Hào, Nhan Hoan xuống xe đi vòng sang bên kia mở cửa, “Xin mời, Tiêu tiên sinh!”
Tiêu Trạch xuống xe, Nhan Hoan dắt tay anh đi vào trong, ném chìa khóa cho cậu em trông xe.
“Này, không phải em định đưa anh đi thuê phòng đấy chứ?” Bị dắt đi, Tiêu Trạch nhìn chằm chằm vào gáy cô, hỏi.
Nhan Hoan dừng lại, quay đầu, hất cằm kiêu ngạo nói: “Đúng vậy, em muốn đưa anh đi thuê phòng.”
Tiêu Trạch cười cười, kích động hớn hở bế bổng cô lên ôm vào trong ngực, sải bước về phía thang máy, hưng phấn hỏi: “Tầng mấy?”
“Tầng cao nhất.”
Thanh âm trầm thấp để lộ sự cấp bách và hưng phấn khiến Nhan Hoan vô cùng hài lòng với sự sắp xếp của mình. Cửa thang máy mở, một cô gái trẻ xinh đẹp từ trong đi ra, ánh mắt sau cặp kính râm màu trà khiến Nhan Hoan hơi giật mình, nhưng lập tức thu hồi sự sửng sốt.
Nhan Hoan giãy giãy muốn thoát ra khỏi lòng anh, Tiêu Trạch không chịu, cánh tay càng ghì chặt. Anh bế cô tiến vào thang máy, cửa đang khép lại, khuôn mặt tuấn tú đã vùi vào ngực cô, hít hà hương táo đầy cám dỗ.
Nhan Hoan chọc chọc ngón tay nhỏ bé vào đầu anh, “Này, có camera giám sát đấy.”
Tiêu Trạch không thèm để ý, “Ai nhìn kẻ đó là lưu manh.”
Nhan Hoan đẩy đầu anh ra, ngăn cảnh hành vi không biết xấu hổ, cô giống như một nữ hoàng cao ngạo, tuyên bố, “Hôm nay, tất cả phải nghe theo lời em.”
“Tuân mệnh, nữ hoàng bệ hạ của anh.”
Phòng khách sạn đã được bố trí tỉ mỉ, cánh hoa hồng rải từ cửa ra vào tới tận giường, Nhan Hoan đẩy Tiêu Trạch ngã lên giường, cô dạng hai chân ngồi lên đùi anh, một ngón tay nhỏ nhắn ấn trán anh xuống, cởi chiếc áo khoác da bó sát ném lên đầu anh, nói: “Ở đây đợi em.” Dứt lời cô xoay người xuống giường đi vào phòng tắm.
Tiếng nước chảy róc rách vọng ra, sau khi đánh thắng Lãnh Ngự Thần, tâm tình vẫn chưa hồi phục lại càng thêm kích động, Tiêu Trạch bị chiếc áo da trùm vào đầu, ngửi thấy mùi da thuộc xen lẫn hương táo nhàn nhạt, tâm tư chẳng để nơi đây mà vẫn còn trôi theo trận quyết đấu vừa chấm dứt ban nãy, anh âm thầm thề, không chỉ trong kiếm đạo, cả trong sự nghiệp anh cũng phải đánh bại Lãnh Ngự Thần.
Tiếng nước chảy dừng lại.
“Hey!”
Một giọng nữ mềm mỏng đầy quyến rũ vang lên, Tiêu Trạch kéo chiếc áo da đang che trên mặt, nghiêng đầu nhìn người đang tựa ở cửa nhà tắm, con ngươi lập tức có sự biến đổi.
Nhan Hoan từ phòng tắm đi ra, trên người vẫn còn đọng nước, thân thể uyển chuyển chỉ mặc một chiếc áo bằng voan mỏng màu đen vừa vặn che đi bắp đùi, cùng với một chiếc quần lót cực kỳ thiếu vải, voan mỏng gặp nước dính sát vào làn da không che được cảnh xuân.
Đỉnh nhọn nhô lên rõ ràng trên quả đồi tròn trịa khiến cổ họng người ta khô rát, một giọt nước từ mái tóc ướt sũng chảy xuống dưới cằm, xuống cổ, lướt qua khe sâu rồi hội tụ với một người bạn óng ánh khác tạo thành một giọt lớn chảy qua vùng bụng bằng phẳng thấm ướt một ít vải đen mỏng manh, cảnh tượng này quá khêu gợi, Tiêu Trạch khát khô cổ họng chỉ muốn vươn lưỡi liếm sạch giọt nước long lanh kia.
“Tiên sinh, có cần phục vụ đặc biệt không?” Đôi chân trần của Nhan Hoan đi về phía anh, để lại những dấu vết rõ ràng trên sàn nhà.
Tiêu Trạch chống nửa người dậy, nhướng mày hỏi: “Cô có dịch vụ gì đặc biệt?”
Nhan Hoan cười vô cùng dịu dàng đáng yêu, tiếng cười đó như len vào tận xương cốt khiến anh ngứa ngáy.
Haiz! Hóa ra người phụ nữ của anh không chỉ khi nằm dưới thân anh mới yêu kiều đến thế.
Nhan Hoan chầm chậm bò lên giường, bàn tay nhỏ bé mềm mại như không có xương lưu luyến dừng tại bộ phận quan trọng nào đó phía dưới bụng, như cố ý vô tình vuốt nhè nhẹ, đôi môi đỏ mọng hơi hé ra lại khép vào, “Đặc biệt, chính là sự sung sướng mà anh chưa bao giờ hưởng thụ!”
Bàn tay kia bỗng nhiên dùng lực,