Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342231
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2231 lượt.
ng thích, thích tất cả của em…”
Trong xưởng sửa chữa, Nhan Hoan cầm một quyển sách dạy nấu ăn đang nghiên cứu, Mã Khải thò đầu ngó nghiêng nội dung bên trên rồi trêu ghẹo: “Em gái, đổi tính muốn làm vợ hiền sao! Bao giờ mới được uống rượu mừng của em đây?”
Nhan Hoan lật trang, đáp qua loa: “Cứ chờ đấy!”
Mả Khải cười hì hì: “Anh đã nhớ nhung rượu mừng của em với Tiêu Trạch từ lâu lắm rồi, chờ mãi đến hoa cũng úa tàn, giải quyết nhanh lên nào, đêm dài lắm mộng, coi chừng anh Tiêu của em bị cô gái khác cướp mất đấy.”
Bị cô gái khác cướp mất, ai dám cướp người đàn ông của cô.
Mã Khải không nói thì suýt nữa Nhan Hoan cũng quên còn có nhân vật như thế tên là Lãnh Tiểu Mạn tồn tại, cô ta đi đâu rồi? Sao chẳng thấy động tĩnh gì cả?
“Ăn.”
“Ngốc ạ!”
“Em mới là ngốc!” Anh cọ cọ cằm vào bầu ngực mềm mại của cô, “Kể cho anh một chút tâm sự của em đi.”
Nhan Hoan nhếch cằm: “Em đâu có tâm sự gì.”
Lúc ăn cơm anh đã nhìn ra, còn dám giả vờ.
Cặp mắt đen sáng của Tiêu Trạch khiến người ta không dám nói dối, Nhan Hoan cụp mắt nói: “Hôm nay em, hôm nay em đã nhớ tới ông ta.”
“Ông ta? Ai?”
“…”
Tiêu Trạch nhướng mày: “Lãnh Thế Hùng?”
“Không phải, mà là… Haiz!” Nhan Hoan ngả đầu vào vai anh, dáng vẻ ủ rũ. “Em cũng chẳng biết mình bị làm sao nữa.”
Tiêu Trạch khẽ vuốt lưng cô, nói: “Anh nghĩ chúng ta nên đưa ông ấy ra ngoài, tuy ông ấy đã từng làm chuyện rất có lỗi với mẹ con em, nhưng dù sao vẫn là cha ruột em, lại đã nhiều tuổi rồi, không thể ở trong đó lâu được.”
Nhan Hoan không nói gì, hàng lông mày hơi giãn ra.
Anh thật sự rất hiểu cô!
Tiêu Trạch tự quyết định: “Được rồi, cứ làm như vậy đi.” Đỡ thân thể mềm oặt như không xương của cô, anh đưa tay nâng cái cằm nhỏ, ra lệnh: “Cười một cái xem nào.”
Nhan Hoan nhe răng trợn mắt làm mặt quỷ.
Tiêu Trạch véo nhẹ mặt cô: “Cười một cái tử tế, em không biết anh thích nhất là nhìn dáng vẻ tươi cười rạng rỡ của em sao?”
“Thế à?” Nhan Hoan giả làm mặt khóc.
“Có cười hay không!” Tiêu Trạch xấu xa đưa tay cù cô, cô giãy giụa lung tung trong lòng anh né tránh như con sâu, cười, né, giãy giụa, bỗng nhiên người mất đà ngả ra đằng sau đụng vào bàn làm đổ cốc nước.
Nước tràn ra lênh láng khắp bàn, chảy tới rìa rồi chui qua khe hở nhỏ xuống ngăn kéo, hai người luống cuống cứu chỗ văn bản tài liệu, lau sạch vết nước rồi bỏ hết các đồ trong ngăn kéo ra.
“Xoạch.”
Một miếng kim loại màu trắng bạc rơi xuống đất, hai người đang mải lo thu dọn bàn nên không chú ý.
Sau khi dọn xong, Nhan Hoan giả vờ giận dỗi oán trách Tiêu Trạch: “Đều tại anh hết!”
“Có phải anh đụng đổ cốc nước đâu.” Tiêu Trạch kéo tay cô lại, sau đó bắt đầu không ngoan ngoãn sờ loạn trên người cô, Nhan Hoan lui về sau né tránh, chân giẫm lên một vật lạ. Cô cúi người nhặt lên xem, là một miếng kim loại màu bạc, “Cái gì đây?”
Tiêu Trạch cầm lên xem: “Hình như là của mẹ chúng mình trước khi đi đưa cho anh…” Một nỗi nghi hoặc nổi lên trong lòng, Tiêu Trạch càng nhìn miếng kim loại màu bạc này càng cảm thấy là lạ, đặt nó vào tay Nhan Hoan, anh cúi người lục lọi trong ngăn tủ.
“Anh tìm gì vậy?” Nhan Hoan cũng ngồi xổm xuống.
Tiêu Trạch lấy ra một chiếc túi giấy dày, mở ra, từng tờ giấy tờ đất bày ra trước mắt. Tất cả đều là những miếng đất mà Diêu Bội Bội mua được trong khoảng thời gian đấu đá với Lãnh Thị, còn có vài quả đồi trọc mà bà bí mật mua.
Một người phụ nữ của trùm khoáng sản, một cụm đồi trọc, miếng kim loại…
Những từ này nhanh chóng được xâu chuỗi trong đầu Tiêu Trạch, anh lập tức hiểu ra. Trong mắt hiện lên vẻ hưng phấn, Tiêu Trạch chỉ vào đồ vật trong tay Nhan Hoan, hỏi: “Đây là cái gì?”
Nhan Hoan lật đi lật lại mãi, “Chắc là inox!”
Tiêu Trạch hỏi tiếp với giọng phấn khích: “Em biết yếu tố chủ yếu tạo thành inox là gì không?”
“Hợp kim, thép, ni-ken, còn gì nữa em cũng không biết.” Nhan Hoan nhún nhún vai, bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó, cầm mấy tờ giấy tờ đất kia lên xem kỹ một chút, rút ra kết luận. “Trời ơi! Mấy quả đồi kia không phải là…”
Tiêu Trạch vội vàng che miệng cô, khẽ cắn vành tai cô hạ thấp giọng nói: “Cẩn thận tai vách mạch rừng, hiện giờ anh đang bị họ Lãnh theo dõi sát sao, chỉ cần một động tĩnh nhỏ cũng sẽ đến tai anh ta.”
Nhan Hoan hiểu ra, gật gật đầu.
Tiêu Trạch cất các thứ cẩn thận xong mới cầm miếng kim loại kia bấm điện thoại. “Nhiên, tôi cần cậu xác định giúp một chuyện…”
…
Đêm đông giá rét, Đường Kiệt mặc áo bông vừa đi ra từ quán mạt chược bỗng bị Tiêu Trạch chặn lại. Ngậm điếu xì gà, hắn ta nhìn người vừa đột nhiên xuất hiện, hung dữ nói: “Ồ, trùng hợp quá, tám trăm năm mới về thành phố C một chuyến mà lại gặp được người quen.”
Chuyện DK bị thua phải rời khỏi thành phố C, Đường Kiệt mãi vẫn không thể nào nuốt trôi được.
Tiêu Trạch phớt lờ lời châm chọc của hắn ta, hỏi thẳng: “Dạ Sâm đâu?”
Đường Kiệt trừng mắt, giận dữ nói: “Tìm anh ấy làm gì! Không phải bị anh trục xuất ra khỏi thành phố C rồi sao!”
“Anh ta