Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342054
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2054 lượt.
ng không ít lời mà không xong được việc, Tiêu Trạch sầu não giật giật cà vạt đi ra khỏi phòng bao, oan gia ngõ hẹp tình cờ chạm phải Lãnh Ngự Thần tới đây bàn chuyện làm ăn.
“Mặt đỏ thế kia, chắc là vừa mới thư giãn thoải mái lắm nhỉ!” Lãnh Ngự Thần chế nhạo.
“Nhờ phúc của anh, cũng không tệ, rất thoải mái, nếu như anh không tiếp tục giở trò!” Tiêu Trạch dựa vào vách tường, nửa cười nửa không: “Lãnh Ngự Thần, anh muốn làm một người đàn ông chân chính thì cứ quang minh chính đại nhắm vào một mình tôi là được rồi, đừng ngấm ngầm giở trò sau lưng, làm những chuyện khiến người ta khinh thường.”
Lãnh Ngự Thần nổi giận, cười lạnh nói: “Cậu đang khiêu chiến với tôi sao? Biến thành kẻ khố rách áo ôm như vậy, cậu thấy mình còn có cái vốn liếng đó à?”
Tiêu Trạch nghiêng đầu nhếch môi cười, quay đầu lại, nét mặt đầy vui vẻ: “Không phải tôi cảm thấy mình có, mà là anh cho rằng tôi có, anh sợ chẳng mấy chốc tôi sẽ vùng dậy đoạt lại Tần Vũ, hung hăng giẫm đạp anh dưới chân, cho nên mới phải hao tổn tâm trí nghĩ cách đối phó những người bên cạnh tôi, khiến họ nghĩ rằng tôi là ‘sao chổi’, muốn tránh tôi càng xa càng tốt, không phải sao?”
Vẻ mặt Lãnh Ngự Thần cứng ngắc, gằn từng câu từng chữ: “Cậu lầm rồi, tôi ngứa mắt cậu không phải vì sợ cậu vùng dậy, mà là vì Nhan Hoan, tên đàn ông như cậu không xứng đáng có được cô ấy, không xứng, biết không?”
Tiêu Trạch đắc ý cười rộ lên: “Thua một người đàn ông chẳng có điểm nào bằng mình, chắc anh đố kị muốn chết nhỉ?”
Lãnh Ngự Thần bị chọc tức, mày nhíu chặt lại: “Nói không sai, cho nên tôi muốn đánh cho kẻ nhu nhược như cậu hiện nguyên hình, để cô ấy thấy được cậu vô dụng đến mức nào.”
“Nhu nhược?” Tiêu Trạch trợn mắt, anh cực kỳ khó chịu với từ ngữ này, nắm đấm kêu lên răng rắc, “Lãnh Ngự Thần, có biết lúc này tôi vô cùng vô cùng muốn đánh anh không?”
“Có gan thì tới đi, tôi sẽ không tránh, càng không đánh trả, nhưng luật sư của tôi sẽ kiện cho cậu khuynh gia bại sản.”
“Ha ha!” Tiêu Trạch bật cười giễu cợt, “Tôi sợ quá! Nếu là đàn ông thì chín giờ sáng Chủ nhật, gặp tại kiếm đạo quán.”
“Được.” Lãnh Ngự Thần liếc ánh mắt tàn độc, chấp nhận lời thách đấu.
Những ngày qua đã phải chịu bao đè nén, lần này Tiêu Trạch chuẩn bị rửa sạch mối hận tại kiếm đạo quán!
Chủ nhật, Nhan Hoan lái GTR chở anh tới kiếm đạo quán, khoác chiếc áo ngắn gọn nhẹ, Tiêu Trạch trở nên rất có sức sống. Nghe được hôm nay có trận quyết đấu, mấy người đám Bạch Diệc Phong và Giản Ninh cũng theo đến từ sớm, ngay cả Lý An Thần đã lâu không lộ diện cũng có mặt. Chỉ là không biết anh ta đứng về bên nào.
Tiêu Trạch thản nhiên lướt qua Lý An Thần, nắm tay Nhan Hoan đi vào phòng thay đồ.
Đây là lần đầu tiên Nhan Hoan giúp Tiêu Trạch mặc trang phục kiếm đạo, quấn chiếc dây lưng thật dài quanh eo anh rồi thắt phần thừa lại, nhét gọn vào hai bên. Nhìn dáng vẻ rất nghiêm túc của cô, Tiêu Trạch nói: “Nhìn em giống như vợ tiễn đưa chồng ra chiến trường vậy.”
“Cái gì mà giống, em chính là như vậy.” Nhan Hoan nói.
Tiêu Trạch cầm dụng cụ bảo hộ, Nhan Hoan giúp anh cầm kiếm trúc, hai người nắm tay nhau thật chặt. Lãnh Ngự Thần đã chờ giữa sàn đấu từ lâu, nhìn thấy hình ảnh thân mật của hai người, đáy mắt anh ta bùng lên một ngọn lửa.
Tiêu Trạch đeo dụng cụ bảo hộ rồi nhận kiếm trúc trong tay Nhan Hoan, đi ra giữa sàn đấu.
“Ông xã!”
Sau lưng đột nhiên vang lên tiếng gọi, khuôn mặt dưới chiếc mũ bảo hộ hơi chấn động, Tiêu Trạch mờ mịt quay đầu, trong tầm mắt anh là cô gái vừa thốt lên câu nói đó, giờ đây đang không khỏi thẹn thùng, đôi mắt to sáng long lanh, dáng vẻ nhỏ bé đáng yêu này của cô rất ít khi để lộ trước mặt người ngoài khiến anh xao xuyến.
“Ông xã, cố gắng lên!”
Như được tắm trong gió xuân, Tiêu Trạch ném cho cô một nụ hôn gió cách chiếc mũ bảo hộ: Em yêu, ranh mãnh quá đấy nhé.
Hình ảnh ân ái yêu thương khiến Lãnh Ngự Thần sắp tức điên.
Hai bên vào sàn thi đấu, sau khi cúi chào nhau, Lãnh Ngự Thần ra đòn tấn công đầu tiên, tiếng hò hét hùng dũng khiến người xem phấn khởi, ánh mắt tất cả mọi người đều đồng loạt tập trung vào hai người.
Giản Ninh run lẩy bẩy, khắp người nổi da gà, cô huých vai Nhan Hoan, vô cùng khoa trương bắt chước bộ dạng của cô bạn lúc nãy, khẽ khàng hô: “Ông xã, cố lên! Xì! Đúng là phát ngấy, Tiêu Trạch cho cậu ăn xuân dược đấy à, nhiệt tình thế!”
Nhan Hoan chăm chú dõi theo người vừa bắt đầu trận đấu đã ở vào thế yếu, nhướng mày đắc ý nói: “Cậu biết cái gì! Đây gọi là chiến thuật.”
Trong thi đấu song phương kiêng kỵ nhất là tâm trạng bất ổn định, bước đi rối loạn, không bình tĩnh sẽ mất lý trí khiến đối thủ có thời cơ lợi dụng. Mục đích của Nhan Hoan chỉ là muốn chọc giận Lãnh Ngự Thần.
Mà Lãnh Ngự Thần cũng thật sự bị chọc tức, toàn thân tỏa ra một luồng khí lạnh đáng sợ, anh ta vẫn luôn chiếm thế thượng phong, đôi chân trần liên tiếp tấn công, kiếm trúc va chạm phát ra những tiếng vang dứt khoát. Tiêu Trạch chặn đường kiếm trước mặt, quay đầu lại thấy một bàn chân suýt nữa đã chệch ra khỏi vạch trắng.
Hai cặp mắ