Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342103

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2103 lượt.

hà anh!” Nhan Hoan ngượng ngùng lườm anh.
“Trừ em ra còn có ai.”
Tiêu Trạch nhanh chóng giải quyết xong bát mì, uống một hớp nước, nói: “Anh đã từ chối một cơ hội có thể thăng tiến rất nhanh.”
Nhan Hoan ôm cốc nước chờ đợi anh nói tiếp.
“Cơ hội trở thành con rể của Pierce.”
“Phụt.” Một ngụm nước phun cả ra ngoài, Nhan Hoan vội vàng lau miệng, kích động hỏi: “Pierce Hill?”






Lời cam đoan của Tiêu Trạch
“Phụt.” Một ngụm nước phun cả ra ngoài, Nhan Hoan vội vàng lau miệng, kích động hỏi: “Pierce Hill?”
Tiêu Trạch nhướng mày, “Xem ra em cũng biết về ông ta.”
Nhan Hoan tránh ánh mắt anh, cúi đầu dùng đũa chọc chọc bát mì, nói: “Trùm khoáng sản, ở Anh Quốc có người nào không biết!”
“Phỉ Phỉ chính là con gái ông ta.”
Tiêu Trạch ra vẻ ảo não, đầu ngón tay xoa xoa mi tâm: “Hôn em là phải chịu trách nhiệm sao? Hối hận quá.”
Biết anh chỉ đang trêu chọc mình, Nhan Hoan vẫn nghiến răng trợn mắt.
“Hối hận không ngủ với em sớm hơn, để được chịu trách nhiệm đến cùng.”
“…”
Nhan Hoan cúi đầu, khuôn mặt đỏ bừng. Tiêu Trạch ngồi sát lại, tay vòng qua eo mảnh khảnh của cô, kéo cô vào lòng, nghiêm túc nói: “Nhan Hoan, có lẽ em không biết, anh và Lãnh Ngự Thần tốt nghiệp cùng một học viện kinh doanh, lại đang cùng tham gia một đội kiếm đạo, tuổi cũng xấp xỉ nhau, hai bọn anh thường xuyên bị người ta chỉ tên so sánh, sự nghiệp tốt, kiếm đạo tốt, nhân phẩm cũng tốt, mọi thứ anh đều không bằng anh ta, mà ngay cả ông già nhà anh cũng thích anh ta, thường xuyên quở trách anh, cho nên anh vẫn luôn phải sống trong cái bóng của anh ta. Anh mặc kệ lí do em cự tuyệt anh ta có liên quan tới anh hay không, nhưng anh muốn nói với em, vì em, anh sẽ cố gắng biến mình trở thành một người đàn ông chân chính, cho dù không vượt đượt thì cũng phải sánh ngang với anh ta, anh sẽ đối tốt với em, dốc sức đối tốt với em, để em mãi mãi không bao giờ hối hận về quyết định ngày hôm nay.”
Trong lòng cảm động không ít, Nhan Hoan nói: “Tiêu Trạch, làm chính anh là được rồi, không cần so với ai, cũng không cần vượt qua ai, nhưng còn về sự nghiệp em không thể nói anh đang làm tốt, cho dù không phải vì em, vì chính anh cũng phải làm cho tốt, anh cũng phải có cái để theo đuổi, cuộc đời vô định thì còn có nghĩa lý gì!”
Tiêu Trạch ôm chặt cô, cằm tựa vào bả vai mảnh khảnh, nhắm mắt lại ngửi mùi hương thuộc về cô, khẽ nói: “Anh biết rồi.”
Nhan Hoan tựa đầu vào anh, nói: “Tiêu Trạch, em muốn biết rốt cuộc anh thích cái gì ở em.”
“Anh có nói anh thích em à?”
“Anh…”
“Đùa với em thôi.”
Tiêu Trạch nhớ lại cảm xúc khi gặp cô lần đầu tiên, từng nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống làn da nhẵn mịn, anh nói: “Gương mặt, nụ cười, ánh mắt quật cường, tinh thần không thỏa hiệp không chịu thua, hào sảng khi uống rượu, dũng mãnh khi lái xe, dáng vẻ lạnh lùng như băng khi từ chối người khác, dáng vẻ cái miệng nhỏ nhắn mút sợi mì thật thú vị, dáng vẻ đáng yêu như cún con khi gặm táo, dáng vẻ khiến người ta thương yêu lúc tựa vào người anh khi say rượu, còn có…” Cứ một câu lại một nụ hôn. Nhan Hoan vừa ngứa vừa nóng, “Còn gì nữa?”
Tiêu Trạch ngậm vành tai xinh xắn của cô, đè thấp giọng nói: “Còn có dáng vẻ động tình lúc anh hôn em, ánh mắt mơ màng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, đôi môi mềm đầy đặn, những cái này anh đều rất thích, rất thích.”
Ai nói tình yêu không có lý do, tình yêu không có lý do, thích mà không nói lên được lý do thì chỉ là cảm giác, không phải tình yêu.
“Đêm nay anh ở lại được không?”
Đầu nóng rực, Nhan Hoan đẩy anh ra, quyết đoán cự tuyệt, “Không được.”
Tiêu Trạch xấu xa thổi hơi bên tai cô, “Anh muốn khai quật thêm trên người em… còn có chỗ nào khiến anh thích nữa.”
Không được, không được, không được, Nhan Hoan thực chất vẫn rất bảo thủ, cô dứt khoát từ chối, nhưng Tiêu Trạch đã hạ quyết tâm phải ở lại, anh lấy trong vali ra một chiếc áo ngủ, thay xong liền chiếm đoạt phòng người ta, giường người ta.
Nhan Hoan dọn xong bát đũa, đổi đôi dép lê ca rô màu tím đậm giống của anh, ngồi một lúc lâu trong phòng khách mới quay vào phòng ngủ, nhẹ nhàng mở tủ chọn áo ngủ, Tiêu Trạch nằm trên giường giả vờ ngủ, hé mắt lén lút nhìn cô, đã có một phát hiện ngạc nhiên.
Bề ngoài giản dị như cô nhưng hóa ra lại là một kẻ mê đồ ngủ.
Không gian riêng tư lần đầu tiên có đàn ông ngủ lại, Nhan Hoan chọn trong đống áo ngủ ra một bộ đồ hoa màu hồng viền ren cũng được coi như kín đáo, ngoại trừ cánh tay và đùi, các bộ phận không bị lộ ra ngoài chút nào. Quay đầu liếc nhìn người đàn ông đang say ngủ, cô đóng tủ quần áo, lặng lẽ đi ra.
Trăng tròn lên cao, đêm khuya không ngủ được, hai người đều có tâm sự, Nhan Hoan làm tổ trên ghế sô-pha ngoài phòng khách, trong lòng biết bao mối ưu tư, Pierce vì sao lại giày vò Tiêu Trạch, chẳng lẽ là vì cô sao?
Trong phòng ngủ, Tiêu Trạch vẫn chưa quen với chênh lệch múi giờ, dù cơ thể rất mỏi mệt nhưng không tài nào ngủ được. Anh chiếm cả cái giường, vùi mặt vào chiếc gối mềm mại, hương táo nhàn