Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342097
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2097 lượt.
Lãnh Thị hay Tần Vũ tuyệt đối sẽ không khiến ngài thất vọng.”
Tiêu Trạch nhớ tới một người, Tống Thế Phong ngày đó gặp ở Phú Cẩm, ông chủ của Giang Hân. Có lẽ Tống Thế Phong rất hiểu được tâm trạng của anh lúc này.
Tiêu Trạch đi rồi, Gerrard cầm bản kế hoạch tiện tay mở ra, càng xem mắt càng sáng rực, “Rất không tồi, nếu là em sẽ chọn cậu ta.”
Pierce nhận lấy, cặp mắt thông thái đảo qua một lượt nội dung bản kế hoạch, lên tiếng: “Hợp đồng ba năm sửa lại thành một năm, bằng giờ này sang năm, tôi muốn xem cậu ta sẽ còn thể hiện được những gì.”
“Em bắt đầu mong chờ rồi đây.” Gerrard đưa cho Pierce một ly rượu đỏ, hai người chạm ly. Pierce nhấp một ngụm rượu, đôi con ngươi xanh như biển cả lóe lên ánh sáng thâm trầm.
Con gái của Pierce Hill, chỉ nam tử hán chân chính mới xứng đáng có được.
Trước khi về nước, lần cuối cùng Tiêu Trạch gặp Pierce Hill là tại một câu lạc bộ Golf, Pierce vì anh mà dẫn theo mấy nhân vật hết sức quan trọng trong giới tài chính, Gay ngành ngân hàng, trùm bảo hiểm Durant, Davis kinh doanh bất động sản. Từ nội dung cuộc trò chuyện của mấy vị đứng đầu giới tài chính, không khó nghe ra xu hướng chung của thị trường chứng khoán, triển vọng của ngành sản xuất kinh doanh, những thay đổi của thời cuộc có ảnh hưởng tới kinh tế.
Tiêu Trạch cảm giác anh và mấy vị này nói chuyện rất khó khăn, thông tin của anh chỉ hạn hẹp ở phạm vi thành phố C, anh không hiểu nhiều lắm về những biến đổi dao động của tài chính quốc tế, kiến thức còn trong tình trạng nửa vời, hoang mang. Trước mặt những nhân vật lớn, anh vô cùng nhỏ bé chẳng bằng một hạt cát. Tiêu Trạch tự kiểm điểm lại mình, sắp ba mươi tuổi mà những năm qua anh đã làm gì!
Tam thập nhi lập [1'> vẫn chưa tính là muộn!
[1'> Ba mươi tuổi lập thân, lập nghiệp.
…
Lãnh Ngự Thần đã thu xếp toàn bộ lịch trình để chuẩn bị đích thân đi Anh Quốc thu dọn cục diện rối rắm, bỗng giật mình khi nghe tin tập đoàn Mạch Kha sẽ hợp tác với hai nhà Lãnh Thị và Tần Vũ, không ngờ Tiêu Trạch có thể thuyết phục được Pierce.
Có lẽ cậu ta gặp may, Lãnh Ngự Thần tự nói với chính mình như vậy.
Tiêu Trạch bị Pierce đùa giỡn, Lãnh Ngự Thần cũng chẳng khá hơn là bao. Ngoài sáng có người đoạt thương vụ làm ăn, trong tối Dạ Sâm cho người gây rối khắp nơi, trước sau đều thù địch. Xử lý xong công việc, Lãnh Ngự Thần đặt nhà hàng, tan ca sớm đi thẳng tới xưởng sửa chữa.
Hai ngày trước Nhan Hoan đọc báo đã biết tin Tiêu Trạch giành được quyền đại lý, công chuyện xong xuôi mà người vẫn chưa thấy trở về, có phải cùng người đẹp đi du ngoạn châu Âu rồi không.
Trong lòng khó chịu, cô gửi một tin nhắn. “Nếu như nụ hôn đó không có ý nghĩa gì, xin anh nhất định phải nói rõ với tôi.”
Thầm nghĩ muốn thuận theo tự nhiên, nhưng không thể không minh bạch.
Có một số việc, phải nói rõ ràng.
Lập lờ nước đôi sẽ dễ khiến người ta hiểu lầm.
Liên tục hai ngày không phải xị mặt thì chính là nhìn chằm chằm điện thoại đến ngẩn người, ngay cả tiếng động cơ ồn ào cũng không thể hấp dẫn được sự chú ý của cô. Tiểu Thứ huých huých A Hạ, “Chị ấy đang nhớ đến ai vậy?”
“Còn phải hỏi, nhớ anh Tiêu chứ sao.” A Hạ nói.
Tiểu Thứ lườm lườm chiếc H6 đã bị sửa lung tung ở ngoài cửa, nói: “Chưa chắc đâu.”
“Dám cá xem ai sẽ theo đuổi được chị trước không?”
“Cá thì cá ai sợ ai.”
Hai người đang nói thì Lãnh Ngự Thần đã đi tới, hỏi: “Cô ấy đâu rồi?”
“Bên đó.” Tiểu Thứ chỉ chiếc GTR màu xanh da trời trong gara. Lý An Thần không tới lấy xe, GTR màu xanh da trời đã trở thành chỗ nghỉ ngơi của Nhan Hoan, bởi vì chiếc xe này có thiết bị âm thanh tốt nhất.
Lãnh Ngự Thần mở cửa xe ngồi vào, Nhan Hoan dịch người sang bên cạnh. Lãnh Ngự Thần nói: “Nếu anh mặt dày mày dạn bảo em mời anh ăn cơm, em sẽ không từ chối chứ?”
“Không.” Anh giúp cô đánh một trận, cô vẫn nhớ.
Nhan Hoan đi theo Lãnh Ngự Thần ra khỏi xưởng sửa chữa, ngồi vào chiếc Maserati màu đen đỗ ở cửa ra vào, xe chạy thẳng tới nhà hàng Âu cao cấp nhất thành phố C.
Cơm Tây?
Nhan Hoan mời được, nhưng nếu là bao cả một phòng thì cô không bao nổi, ánh mắt không thiện ý nhìn Lãnh Ngự Thần. Lãnh Ngự Thần nói: “Hôm nay, anh mời em.”
Nhà hàng cao cấp phong cách châu Âu trang nhã, rượu đỏ, ánh nến, kết hợp với bầu trời đêm điểm xuyết vài ngôi sao ngoài cửa sổ, Nhan Hoan cảm thấy không khí lãng mạn này không cần thiết, bởi vì cô không mặc lễ phục, mà là áo Hoody, giày thể thao, quần jeans, cách ăn mặc chỉ phù hợp khi vào quán mì thịt bò hay tiệm đồ ăn nhanh, không tương xứng với cảnh trí nơi này.
Tướng ăn của Lãnh Ngự Thần rất tao nhã, cắt một lát thịt bò đưa lên miệng, Nhan Hoan chẳng có tâm trạng mà ngắm, trong lòng chỉ nhớ đến tình cảnh lúc cô và Tiêu Trạch ăn mì thịt bò. Chóp mũi Tiêu Trạch phủ một lớp mồi hôi mỏng, như vậy mới thật anh tuấn, thịt bò tươi ngon vào miệng toàn ra vị của mì sợi.
Bộ dạng không tập trung của Nhan Hoan khiến Lãnh Ngự Thần ghen tị với người đàn ông đang chiếm đóng tâm tư cô, anh hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?”
Nhan Hoan đặt dao xuống đĩa, nhấp một ngụm rượu đỏ nguy