Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342113

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2113 lượt.

>Mưa nhỏ chuyển mưa vừa, càng rơi càng nặng hạt, lúc tan tầm, nước mưa ngoài cổng xưởng sửa chữa đã đọng thành con sông nhỏ, Nhan Hoan đứng dưới mái hiên trú mưa chờ Tiêu Trạch đến đón. Gió thu lạnh lẽo cuốn theo những hạt mưa, cô ôm chặt cánh tay để giữ ấm. Chờ đã qua giờ hẹn, Nhan Hoan lạnh sắp chết đành bấm điện thoại gọi Tiêu Trạch.
Trong sảnh tiệc rượu ở Đế Hào, các nhân vật tinh anh của giới kinh doanh ai nấy giày Tây Âu phục, ly rượu trên tay đều nhắm đến Tiêu Trạch, người vừa có công giành được quyền làm đại lý cho tập đoàn Mạch Kha, Tiêu Trạch uống mặt đỏ đến tận mang tai, đang cố gắng tìm cơ hội chuồn đi. Nhưng đám người của Lãnh Thị quyết tâm muốn chuốc say anh, các quan chức cấp cao thay phiên nhau mời rượu, nếu không phải tửu lượng của anh tốt, chắc đã sớm bị bọn họ chuốc đến say mèm. Lúc này Tiêu Trạch hối hận khi đã nghe lời bố tới tham gia bữa tiệc chó má này.
Điện thoại reo, là Nhan Hoan, Tiêu Trạch tránh qua một bên vừa định nghe thì điện thoại trong tay bị ai đó cướp mất.
Lãnh Tiểu Mạn nhìn người gọi trên màn hình, chán ghét bĩu môi.
“Đưa cho anh.” Tiêu Trạch đỏ mắt trừng cô ta.
“Không đưa.” Lãnh Tiểu Mạn hất hàm, giấu điện thoại ra sau lưng, nói: “Cô gái này là chị dâu tương lai của em đấy!” Tuy trong lòng vừa căm ghét vừa đố kị với Nhan Hoan, nhưng để cô ta làm chị dâu vẫn tốt hơn làm tình địch, Lãnh Tiểu Mạn nghĩ.
“Đó là vợ anh.” Tiêu Trạch phát hỏa, một tay túm cổ Lãnh Tiểu Mạn ép vào góc tường, ánh mắt hung dữ: “Còn dám nói cô ấy là chị dâu em thử xem.”
“Chị ta chính là chị dâu tương lai của em.” Lãnh Tiểu Mạn không sợ chết tiếp tục khiêu khích. Tiêu Trạch siết chặt năm ngón tay, lập tức Lãnh Tiểu Mạn cảm thấy khó thở, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, ho khan. “Anh muốn bóp chết em sao?”
Bên bàn rượu có người quăng ánh mắt ngờ vực sang bên này, bởi vì tư thế của hai người đủ khiến cho người ta hiểu lầm. Tiêu Trạch cướp lại điện thoại, lực tay mạnh hơn một chút, “Nhớ cho kỹ, cô gái này là của Tiêu Trạch anh, cô ấy vĩnh viễn sẽ không làm chị dâu của em.”
Tiêu Trạch buông tay quay người, Lãnh Ngự Thần chẳng biết đứng đằng sau anh từ lúc nào, trên mặt là nụ cười châm biếm lạnh lùng.
“Có hứng thú uống với tôi một chén không?” Lãnh Ngự Thần nói.
Tiêu Trạch hai mắt đỏ bừng, chậm rãi phun ra một chữ, “Được.”
Lãnh Ngự Thần liếc qua Lãnh Tiểu Mạn, Lãnh Tiểu Mạn sợ khiếp vía, hối hận khi đã cạy mở cái ngăn kéo kia.
Bên chiếc bàn tĩnh lặng, Tiêu Trạch và Lãnh Ngự Thần lần lượt rót đầy cho đối phương một chén rượu trắng. “Tôi muốn mời cậu một chén, vì việc hợp tác lần này cậu làm rất tốt, hoàn hảo ngoài dự tính.” Lãnh Ngự Thần ngửa đầu cạn sạch, mắt không chớp lấy một cái.
“Là do bản kế hoạch của anh tốt thì đúng hơn.” Tiêu Trạch cười cười mỉa mai, sau đó uống sạch rượu trong chén, nói tiếp: “Trước kia chỉ biết anh tài nghệ xuất sắc trên sàn kiếm đạo, thủ đoạn cao tay trên thương trường, không ngờ, đào bới góc tường nhà người khác cũng không thua kém. Đáng tiếc!” Anh tự rót đầy chén cho mình, “Đáng tiếc cuốc không vung tốt, đã đào lệch chỗ rồi!”
“Lần sau chưa chắc sẽ vung trượt.” Lãnh Ngự Thần lạnh lùng nhìn anh uống hết chén rượu.
Hai chén rượu khẽ chạm, nhưng ánh mắt nhìn nhau thì hung hăng, hai người cứ anh một chén tôi một chén hết mấy bình rượu vào trong bụng. Tửu tượng của Tiêu Trạch mặc dù cao thật, nhưng trước đó đã uống không ít, lúc này nằm sấp trên mặt bàn thở khó nhọc. Lãnh Ngự Thần còn thảm hơn, đầu váng mắt hoa, cầm chai rượu không đưa được lên miệng, sau khi vật lộn cũng say mèm nằm bò ra bàn không dậy nổi.
Tiêu Trạch hừ lạnh một tiếng, hai tay lau mặt, lảo đảo đứng lên. Thoát khỏi mấy vị quan chức của Lãnh Thị, Amy chạy tới dìu anh, “Ông chủ, anh uống nhiều quá.”
“Amy, cô cũng líu cả lưỡi rồi, còn không biết xấu hổ nói tôi.”
Amy cũng bị chuốc không ít rượu, bước chân loạng choạng, phải rất vất vả mới vịn được vào người Tiêu Trạch cao lớn. Triển Dương tới đỡ giúp Tiêu Trạch, nói: “Quý tiểu thư, cô cũng uống không ít, để tôi đưa Tiêu tổng về giúp cho.”
“Không cần.” Amy hào sảng phất tay từ chối ý tốt của Triển Dương, tự nhận bảo vệ ông chủ là trách nhiệm của mình, nhưng cô bây giờ đến bản thân còn không lo nổi, bị hai nhân viên của Lãnh Thị cưỡng ép kéo đi.
Đây là lần đầu tiên Tiêu Trạch uống nhiều như thế, dạ dày quặn lên, đầu óc mơ màng chẳng còn chút sức lực, anh chỉ muốn đi ngủ. Triển Dương dìu anh lên tầng mười lăm của Đế Hào, Lãnh Tiểu Mạn sớm đã chờ trên đó từ trước để nhận người, thân thể nhỏ nhắn luồn xuống dưới cánh tay Tiêu Trạch, gắng gượng dìu anh tới trước cửa phòng, làm ngơ tiếng camera đang vang lên sau lưng.
Hao tổn sức lực của chín trâu hai hổ mới kéo được Tiêu Trạch lên giường, Lãnh Tiểu Mạn vừa lau mồ hôi vừa ôm eo thở dốc, sau đó mới bò lên giường quỳ bên cạnh anh, tham lam nhìn chằm chằm gương mặt anh tuấn, xem đã rồi, lúc ấy mới chậm rãi cởi bỏ quần áo của mình…






Bà xã
Trong toilet, sau khi nôn một trận bên bồn cầu, Lãnh N


pacman, rainbows, and roller s