Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342140
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2140 lượt.
đối, mà còn có thể ủng hộ tình cảm của hai người.
Đối với Tiêu Kiến Đông, con trai chín chắn trở thành một người đàn ông có thể tự mình đảm đương công việc mới là điều quan trọng nhất.
…
Buổi tối, lúc Tiêu Trạch vào nhà thì Nhan Hoan đang thu lu trên ghế sô-pha vừa xem phim truyền hình vừa gặm táo, anh thay dép, đặt cặp tài liệu lên bàn trà, đi tới hôn cô, “Đói bụng không?”
Nhan Hoan cầm táo lắc đầu.
Tiêu Trạch nhìn trang phục kín mít của cô, âm thầm bĩu môi, anh ôm cô vào lòng, nâng cái cằm nhỏ của cô, nói: “Trong tủ có nhiều áo ngủ đẹp như vậy, sao lại chọn cái bộ xấu nhất này?”
Nhan Hoan giơ cánh tay lên, nhìn chiếc áo ngủ viền ren màu hồng cánh sen, vẻ mặt nghiêm túc: “Xấu lắm à?”
“Xấu.”
“Chê xấu thì đừng nhìn nữa.”
“Em thật là cáu kỉnh.” Tiêu Trạch túm lấy quả táo trong tay cô, cắn răng rắc một miếng, nói: “Còn đau không?”
Nhan Hoan dụi vào lồng ngực anh, nhẹ giọng nói: “Không đau như trước nữa.”
Tiêu Trạch giải quyết hết nửa quả táo, ghé cái miệng đầy hương táo tới hôn cô, tay rảnh rỗi thỉnh thoảng lại vuốt ve nơi mềm mại, Nhan Hoan yếu ớt ngăn lại bàn tay vừa mới thăm dò vào trong quần lót của cô, thở hổn hển nói: “Ăn cơm xong rồi làm được không?” Dưới ánh mắt chần chừ do dự của anh, cô lại nói thêm: “Không còn sức nữa.”
Cái tay kia miễn cưỡng theo đường cũ trở về miết nhẹ lên đỉnh đồi mềm mại, anh nói: “Anh đi nấu cơm.”
Tiêu Trạch thay quần áo, rửa tay rồi nấu cơm, Nhan Hoan tựa vào cửa phòng bếp, chống má nhìn anh bận rộn, cảm thấy hai người nên đổi vị trí. Cô lê đôi dép lảo đảo đi vào, nhón tay bốc một miếng thịt trong đĩa đưa lên miệng, nói: “Này, có phải em rất không giống phụ nữ không?”
“Tại sao nói như thế?”
“Không biết nấu cơm.”
Đồ ăn thịnh soạn được dọn lên, Tiêu Trạch cởi tạp dề, đi tới nói: “Biết lên giường là được.”
(Warning: chương có cảnh miêu tả hơi nhạy cảm)
Tiêu Trạch thay quần áo, rửa tay rồi nấu cơm, Nhan Hoan tựa vào cửa phòng bếp, chống má nhìn anh bận rộn, cảm thấy hai người nên đổi vị trí. Cô lê đôi dép lảo đảo đi vào, nhón tay bốc một miếng thịt trong đĩa đưa lên miệng, nói: “Này, có phải em rất không giống phụ nữ không?”
“Tại sao nói như thế?”
“Không biết nấu cơm.”
Đồ ăn thịnh soạn được dọn lên, Tiêu Trạch cởi tạp dề, đi tới nói: “Biết lên giường là được.”
Nhan Hoan cầm khăn lau chạn bếp thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn người nào đó đang cặm cụi, tình cờ không hẹn mà gặp ánh mắt Tiêu Trạch, cô mỉm cười, sau đó lại quay đầu tiếp tục việc đang dang dở. Cảm giác này thật sự giống như một đôi vợ chồng, trong lòng Nhan Hoan ngập tràn hạnh phúc ngọt ngào. Cô cắt hoa quả mang ra cho anh rồi đi tắm nước nóng để thư giãn, sau đó lại ngồi trước bàn trang điểm cẩn thận sấy khô tóc, thoa kem dưỡng da, liên tục ngửi xem mùi sữa tắm hương táo thoang thoảng trên người đã đủ quyến rũ hay chưa, cuối cùng cô mở tủ chọn áo ngủ…
Tiêu Trạch tắm xong lau qua loa mái tóc ướt sũng, lúc anh đi vào phòng ngủ thì Nhan Hoan đang khom người chổng mông quỳ trên giường trải đệm. Cô mặc một chiếc áo ngủ lụa đen chỉ che được phần mông, gần như cả tấm lưng và cặp đùi nhẵn mịn đều lộ ra ngoài, bóng mờ giữa khe chân như đang lôi kéo người ta phạm tội.
Phát hiện anh đi tới, Nhan Hoan quay đầu lại hỏi: “Xong việc rồi à?”
Một ngọn lửa bùng cháy lan khắp cơ thể, hình ảnh phụt máu khiến trong đầu Tiêu Trạch chỉ có một ý nghĩ, anh muốn tiến vào từ phía sau cô. Vứt khăn mặt xuống đất, áo tắm trượt xuống khỏi thân thể, Tiêu Trạch trần trụi ôm lấy cô từ phía sau.
Làn da cùng cây gậy cứng nóng hổi dán chặt vào người, nơi mềm mại trước ngực cũng bắt đầu bị sờ nắn, từ sau lưng truyền tới cảm giác nóng ngứa ngáy vừa ướt át vừa êm ái, Nhan Hoan co mình không kìm nén được bắt đầu run rẩy. Từng nụ hôn ẩm ướt đáp xuống lưng cô, cổ họng Tiêu Trạch phát ra tiếng nói mơ hồ không rõ, “Ga giường tối hôm qua đâu rồi?”
“Bỏ vào phòng giặt rồi. Ưm…” Anh chạm tới quần lót của cô liên tục giày vò, cô bị trêu đùa bật ra những tiếng rên khe khẽ.
“Không được giặt.” Tiêu Trạch ngậm lấy vành tai mịn màng, hơi thở nóng như lửa thiêu đốt vô cùng ngứa ngáy khó chịu.
“Bẩn.” Nhan Hoan cau mày, hàm răng khẽ cắn môi dưới, đón nhận, hưởng thụ những đợi sóng tình liên tiếp.
“Đó là bằng chứng anh đã chinh phục được em.” Tiêu Trạch cắn cô một cái, xoay người cô lại mặc ý thưởng thức chiếc áo ngủ chỉ có thể được coi như một tấm vải, dưới ánh mắt nóng rực của anh, hai đỉnh dưới cổ áo khoét sâu hình chữ V như càng dựng đứng lên. Anh liếm liếm môi, nói: “Áo ngủ rất đẹp.”
Nhan Hoan chớp ánh mắt mơ màng, hỏi: “Có phải càng thiếu vải thì càng đẹp không?”
“Đúng.” Đầu lưỡi Tiêu Trạch bắt đầu trêu đùa hai đỉnh đồi đáng yêu cách một lớp lụa đen.
Nhan Hoan ngẩng đầu đưa mình tới bên miệng anh, “Vậy không mặc gì chẳng phải càng đẹp sao?”
“Nói không sai!”
Tiếng vải vóc bị xé toạc vang lên bên tai, cô không một mảnh vải che thân hiện ra trước mắt anh…
*
Phụ n