Người Tình Thẹn Thùng Của Chủ Tịch
Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342142
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2142 lượt.
hồi cọ sát, Tiêu Trạch dùng sức đẩy hông phá tan cánh cửa cuối cùng.
Rốt cuộc anh vẫn đã xé rách cô.
Cảm giác đau đớn như thiêu đốt nhanh chóng lan tràn, hơi thở Nhan Hoan nghẹn lại trong cổ họng, mắt ngân ngấn nước, cô cắn môi nhìn anh, tủi thân nói: “Anh nói sẽ thương em là thương thế này ấy hả?” [3'>
[3'> Chữ “疼” vừa có nghĩa là thương yêu, vừa có nghĩa là đau. Trong câu trước đó thì ý của Tiêu Trạch là thương yêu, còn câu này ý Nhan Hoan là sự đau đớn.
Tiêu Trạch cố gắng kiềm chế bản thân không chuyển động, cúi đầu hôn lên mắt cô, vừa xót xa vừa hơi buồn cười, anh nói: “Xin lỗi, làm em đau, nhưng mà anh bảo đảm, chỉ đau một lần này.”
Nhan Hoan xuýt xoa chau mày, “Nói lời giữ lời, nếu không em sẽ hủy xe của anh, cho anh sau này không có cách nào mà bão tố nữa! Cho anh… Ưm…” Nửa câu nói còn lại bị đã bị anh nuốt trọn.
Đường núi quá hẹp, mặt đất lại trơn, dã thú hung hãn hơi chuyển động, khiến cô bật ra những tiếng rên mê hoặc…
Dinh thự của Lãnh gia.
Trên bàn ăn bày đầy những món điểm tâm phong phú.
Do chuyện công ty nên Lãnh Thế Hùng kết thúc chuyến du lịch, trở về thành phố C sớm hơn dự kiến, ông vừa ăn sáng vừa đọc báo kinh tế và tài chính, trên báo kín đặc các bài viết về cuộc tranh giành gay gắt giữa Hoa Thần và Lãnh Thị, càng xem lông mày Lãnh Thế Hùng càng nhíu chặt lại.
Tối qua ông đã nói chuyện với Lãnh Ngự Thần, hai cha con cùng phân tích nguyên nhân Hoa Thần nhắm vào Lãnh Thị, Lãnh Thế Hùng nghi ngờ trên thương trường Lãnh Ngự Thần đã có những thủ đoạn tàn nhẫn đắc tội với nhân vật quan trọng nào đó, cho nên bây giờ mới gặp phải sự đả kích từ đối phương. Ông sợ Lãnh Ngự Thần làm chuyện gì sai sót sẽ đẩy công ty vào thế khốn cùng, đồng thời, ông cũng nghi ngờ lần này Lãnh Ngự Thần có khả năng là do một nhân vật nào đó trong Sở đóng giả. Dù sao cũng không phải do mình sinh ra, Lãnh Thế Hùng chưa bao giờ thôi đề phòng Lãnh Ngự Thần.
Lãnh Thế Hùng vừa đọc báo vừa nghĩ cách làm sao để giảm bớt quyền lực thực tế của Lãnh Ngự Thần trong công ty.
Lãnh Ngự Thần giật mình không hiểu chuyện gì xảy ra, chưa có bất kỳ phản ứng nào thì Lãnh Tiểu Mạn đã nhảy xuống khỏi lưng Lãnh Thế Hùng, giật lấy tờ báo vừa xé nát vừa chửi rủa: “Hồ ly tinh, đồ tiện nhân, đôi nam nữ chó má…”
Lãnh Thế Hùng kinh ngạc nhìn tờ báo bị hung hăng xé tan nát trong tay con gái, Lãnh Ngự Thần lẳng lặng quan sát ông, trong lòng thầm nghĩ liệu ông đã phát hiện ra hay chưa.
“Làm cái gì đó! Lãnh Tiểu Mạn, mới sáng sớm mà đã nổi điên gì vậy.” Từ Giai Oánh đứng ở cửa phòng ăn lớn tiếng quát, ba người giương mắt nhìn về phía phát ra tiếng nói, Lãnh Thế Hùng lập tức khôi phục dáng vẻ bình thường vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, Lãnh Ngự Thần yên lặng nhìn ông chăm chú, còn Lãnh Tiểu Mạn thì khóc toáng lên như một đứa trẻ, “Mẹ, Tiêu Trạch có người phụ nữ khác, anh ấy không cần con nữa, hu hu…”
Từ Giai Oánh đi tới, không quan tâm con gái đang vừa khóc vừa kể lể, đôi mắt hung ác nhìn chằm chằm vào cặp chân đẹp trắng nõn nà của Lãnh Tiểu Mạn, kéo gấu váy của cô, quát lớn: “Sao lại mặc váy ngắn thế này, muốn để những tên đàn ông thối tha kia lợi dụng sao? Một chút nhục nhã cũng không cảm thấy, lập tức cút về phòng thay quần dài cho tôi.”
Lãnh Tiểu Mạn bị mắng thì mếu máo, kéo nhẹ gấu váy vừa vặn che cặp đùi, nói: “Váy này có ngắn đâu, mẹ không mặc váy được nên cũng chẳng để cho ai mặc.”
“Con ranh chết tiệt này, còn dám mạnh miệng.” Từ Giai Oánh bị nói trúng chỗ đau, vung tay lên, Lãnh Tiểu Mạn vội trốn sau lưng Lãnh Thế Hùng, “Ba ơi!”
“Thôi thôi. Mới sáng ra đã nhao nhao lên, không để cho ai được yên tĩnh!” Lãnh Thế Hùng trưng ra vẻ mặt sầm sì, đứng dậy bỏ đi, Lãnh Tiểu Mạn cũng đi theo lên lầu.
Từ Giai Oánh đặt mông ngồi xuống ghế, nhìn con trai đang cầm tờ báo, nói: “Con cũng phải đi?”
“Có một cuộc họp sớm, con đi trước đây.” Lãnh Ngự Thần đi rồi, trong phòng ăn chỉ còn lại một mình Từ Giai Oánh, bà ta cắn nuốt miếng bánh mì như thể đang trút giận lên nó. Bà ta ghét tất cả những người phụ nữ có thể mặc váy, kể cả con gái bảo bối Lãnh Tiểu Mạn của bà ta, lý do không đâu khác chính vì trên đùi bà ta có hai hàng dấu răng nhọn trông rất đáng sợ…
Dấu răng do bị cá mập cắn…
*
Chuyện Tiêu Trạch công khai tình yêu được các tờ báo và tạp chí đưa tin từ thành thị cho tới những vùng hẻo lánh, đám hào phú đều đang bàn tán về mối tình bất ngờ được tiết lộ, bàn tán về cô gái ngồi trên chiếc Reventon phiên bản số lượng hạn chế. Mà nhân vật chính trong chủ đề đó lúc này còn đang nằm ì trong chăn chưa chịu rời giường.
Bởi vì cô mệt sắp chết rồi!
Ánh mặt trời cuối thu nhàn nhạt tỏa ra những tia sáng dịu dàng chiếu lên tấm rèm cửa màu sáng, Nhan Hoan từ từ tỉnh lại dưới cái nhìn chăm chú nhiệt tình của người nào đó. Cô xoa xoa mái tóc rối bời, dáng vẻ lờ mờ vẫn đang buồn ngủ, nói: “Chào buổi sáng, Tiêu tiên sinh, chúc mừng anh đã được thỏa ước nguyện bắt cóc em lên giường.”
Trong mắt Tiêu Trạch ngập tràn sự yêu thươ