Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342130

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2130 lượt.

rước rồi mới khởi công.” Tống Thế Phong thở dài, hỏi Tiêu Trạch: “Tiêu tổng nghĩ thế nào?”
Đầu ngón tay rút điếu thuốc khỏi miệng, Tiêu Trạch nhả ra một làn khói: “Bỏ trăm triệu mua kỹ thuật thì không bằng mua vài người sống. Về lĩnh vực máy móc công trình, chúng ta thua kém người Âu Mỹ không chỉ một hai năm, chúng ta đều biết kỹ thuật mới nhưng không chuẩn sẽ bị người ta đào thải, chẳng ai ngu mà chuyển nhượng kỹ thuật mới nhất cho người khác.”
Tống Thế Phong mở to hai mắt, nói: “Ý của anh là khai thác một số nhà thiết kế và kĩ sư?”
Cuối cùng, dưới ánh nhìn kinh ngạc của quỷ nước Mỹ, người của Giang Hân ngẩng cao đầu bỏ đi. Buổi tối, Tống Thế Phong mở tiệc chiêu đãi vài nhân vật quyền cao chức trọng trong ngành tài chính, rượu ngon sắc đẹp đương nhiên không thể thiếu, có một số việc đã trở thành quy tắc mà mọi người đều ngầm hiểu. Xuất thân trong gia đình cực kỳ đề cao thái độ làm người, tuy trong lòng vô cùng phản cảm với loại chuyện này nhưng để Giang Hân có thể thuận lợi xây nhà máy, Tống Thế Phong không thể không quan tâm tới những nhân vật quan trọng, Tiêu Trạch cũng không ngoại lệ.
Giữa tiệc rượu, điện thoại Tiêu Trạch lại vang lên một lần nữa, là Nhan Hoan gọi tới, đúng lúc anh định nghe máy thì điện thoại hết pin. Do tâm trạng không tốt, uống rượu rất không vào, chưa được mấy chén dạ dày đã bắt đầu khó chịu, vất vả lắm mới đến lúc tiệc tàn, Tống Thế Phong giữ anh lại không cho đi, thông báo còn có tiết mục đặc biệt chuẩn bị riêng cho anh. Tiêu Trạch bắt tay anh ta, nói: “Tấm lòng của Tống tổng tôi xin nhận, trong nhà có chút chuyện, bây giờ tôi phải về ngay.”
“Aiz! Người anh em đừng khách khí, là đàn ông tất phải có nhu cầu.” Mới vài chén rượu mà Tống Thế Phong đã leo lên tận vị trí anh em với Tiêu Trạch, Tiêu Trạch cũng không ra vẻ nữa, nói: “Anh Tống, trong nhà thật sự có việc.”
Amy cũng nói thêm: “Nhà ông chủ tôi quả thực là có việc, xin Tống tổng hãy để cho anh ấy đi.”
“Có chuyện gì chứ! Mau lên nào.” Tống Thế Phong kéo tay anh đi. Tiêu Trạch thấy không thể từ chối được, bèn nói: “Vợ tôi đang chờ ở nhà.”
“Cái gì?” Tống Thế Phong khựng lại, hiểu ý, vỗ vỗ vai anh nói: “Vậy cậu mau về đi, đừng để em dâu lo lắng.”

Phòng ngủ yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ cả tiếng hít thở, Nhan Hoan ôm chân ngồi trên giường nhìn chằm chằm điện thoại trên đầu gối, lòng rối bời.
Không nghe điện thoại, đêm không về ngủ, hành vi của Tiêu Trạch buộc cô phải nghĩ tới hoàn cảnh xấu. Ngẩng đầu nhìn vầng trăng lạnh treo cao, cô thì thào nói nhỏ: “Tiêu Trạch, anh phải tin em.”






Lãnh Ngự Thần đẩy cửa nhà, trông thấy Từ Giai Oánh đang ngồi thẳng lưng trên ghế sô-pha, tư thế và ánh mắt kia rõ ràng là đang chờ để giáo huấn anh.
Từ Giai Oánh thấy vành mắt anh hơi đỏ, hừ lạnh: “Đi xã giao về sao?”
“Vâng.” Lãnh Ngự Thần thay giày, đáp qua loa một tiếng. Thực ra anh chẳng hề đi xã giao, mà là một mình uống rượu giải sầu, chưa nói vì chuyện của Nhan Hoan mà anh bị Lãnh Thế Hùng chửi mắng chẳng còn mặt mũi, ngay cả việc mấy ngày liên tiếp Lãnh Thị bị công kích cũng đổ hết tội lên đầu anh, trong cơn giận dữ, Lãnh Thế Hùng đã buông lời nói muốn đuổi anh khỏi Lãnh Thị. Anh sầu não không phải vì sẽ bị đuổi khỏi Lãnh Thị, anh không quan tâm đến miếng thịt cỏn con đó, anh chỉ quan tâm đến Nhan Hoan.
“Mẹ đã đi gặp con ranh đó.” Một câu của Từ Giai Oánh khiến trong mắt Lãnh Ngự Thần lóe lên tia sáng sắc lạnh. “Tiểu Mạn đã kể với mẹ mọi chuyện rồi, cũng kể cả chuyện anh thích nó. Trước kia anh không yêu đương, không kết giao bạn gái, mẹ tưởng anh lấy sự nghiệp làm trọng, không để tâm đến chuyện nam nữ nên đã làm ầm một trận, hóa ra là vì con ranh thối tha đó, không thể nào tin được anh lại có thể làm ra chuyện này. Lãnh Ngự Thần, anh giỏi lắm.”
Quăng chìa khóa xe lên mặt bàn, ngữ khí Lãnh Ngự Thần lạnh đi, anh phản bác: “Con không giết người cũng chẳng đốt nhà, chỉ là thích một người, tại sao không thể.”
So với cô, Lãnh Ngự Thần tương đối bình tĩnh, nhìn khung cửa sổ sáng đèn trên đỉnh đầu, nói: “Ngủ được không?”
“Ngủ được hay không cũng chẳng liên quan tới anh!”
“Anh đang ở dưới lầu nhà em, xuống đi.”
Ra lệnh cho ai đó! Nhan Hoan hừ lạnh: “Không xuống.”
“Vậy anh đi lên.”
“…”
“Anh thật sự sẽ đi lên, Nhan Hoan.”
“Lãnh Ngự Thần, anh đừng có quá đáng.” Nhan Hoan cúp máy, nghĩ lại mới quyết định đi xuống.
Giữa đêm khuya gió thu lành lạnh, Lãnh Ngự Thần đứng bên cạnh xe, đèn đường lờ mờ trong khu cư xá hắt lên gương mặt đầy tâm sự. Nhan Hoan bực dọc xụ mặt nói: “Tìm tôi có chuyện gì?”
“Mẹ anh đã tới tìm em?”
“Biết rồi còn hỏi.” Nhan Hoan liếc anh ta.
Lãnh Ngự Thần nhìn chằm chằm cô đến nửa phút, mới nói: “Nhan Hoan, rất xin lỗi.”
“Nếu như anh xin lỗi thay cho mẹ anh, vậy thì không cần, anh không phải bà ta, lại chẳng làm chuyện gì có lỗi với tôi.”
“Anh nói xin lỗi không chỉ vì mẹ, anh đã nói sẽ không để người của Lãnh gia tới quấy rầy em, nhưng anh đã thất hứa. Nhan Hoan, xin em đừng đi.”