Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342125

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2125 lượt.

an Hoan quay đầu xe đuổi theo.
Trong Aston Martin, Amy liếc trộm sắc mặt u ám của Tiêu Trạch, đã phần nào đoán ra anh tức giận vì ai. Xe đột nhiên tăng tốc, Amy không thoải mái nắm chặt tay cầm trên đỉnh đầu, sắc mặt dần dần trắng bệch khi trông thấy chiếc GTR xuất hiện trong kính chiếu hậu. Hai chiếc xe một trước một sau phóng trên đường cái, GTR càng đuổi, Aston Martin càng tháo chạy.
“Vèo…”
“Vèo…”
Giữa giao lộ gió thu lạnh lẽo, Giản Ninh ôm một bụng tức, quát lớn Lý An Thần: “Cút mau, trông thấy anh là tôi đã buồn nôn rồi.”
“Buồn nôn?” Lý An Thần bị chửi đang ỉu xìu đột nhiên bật dậy, tung tăng như chim sẻ tới gần hỏi: “Có phải đã có rồi không?”
Sắc mặt Giản Ninh cực kỳ 囧, bắt đầu cà lăm, “Có, có cái đầu anh.”
“Em khẳng định?”
Giản Ninh rống, “Tôi khẳng định.”
Lý An Thần vẻ mặt đang hớn hở lại nhanh chóng ủ rũ, lầm bầm: “Làm nhiều lần như vậy, sao lại không trúng chứ?”
Giản Ninh cảm giác cô thật sự sắp phát điên. “Lý An Thần!”
Kết hợp với tiếng hét của cô, GTR màu đen bay nhanh như tên bắn vụt qua, kéo theo sức gió mãnh liệt muốn thổi tung cả ống quần.
Nhan Hoan phiền muộn nên lái xe không tập trung, một cỗ SRT8 màu đen lao nhanh về phía cô, cho đến khi nó đã tới rất gần cô mới có phản ứng, vội vàng đạp phanh, đánh tay lái, “rầm” một tiếng, cột đèn đường cao cao rung lắc dữ dội.
Dạ Sâm cách đó một đoạn không thể tưởng tượng nổi quay đầu lại nhìn, hắn thề hắn chỉ định trêu chọc cô mà thôi.
“Nhan Hoan!”
Giản Ninh và Lý An Thần chứng kiến toàn bộ quá trình gấp gáp chạy tới…
*
Trong hội trường, Tiêu Trạch nghiêm nghị chụp ảnh cùng hai anh em họ Lãnh. Hai nhân vật nam chính một vị cằm tím bầm máu, một vị sống mũi dán băng gạc, sức chú ý của truyền thông đã chuyển từ sản phẩm mới sang hai người đàn ông đồng thời bị thương.
Điện thoại trong túi áo reo lên, Tiêu Trạch đã không thể kiên nhẫn từ lâu, anh nói câu xin lỗi với phóng viên rồi đứng sang bên cạnh nhận điện thoại, giữa hội trường ồn ào huyên náo, giọng nói lo lắng của Lý An Thần rõ ràng truyền vào tai anh. Trong đầu nổ ầm một tiếng, cả người Tiêu Trạch cứng đờ.
Lãnh Tiểu Mạn hớn hở kéo anh qua chụp ảnh, Tiêu Trạch gạt tay cô ta, đẩy đám người rồi chạy ra ngoài, truyền thông đã nhanh nhạy chớp được khoảnh khắc đó.
Bánh xe mãnh liệt xoay tròn nghiền nát thảm cỏ, Aston Martin táo bạo xông thẳng vào bệnh viện, trong đại sảnh, người đang chờ khám bệnh và những bác sĩ dáng vẻ hấp tấp đột nhiên trông thấy một chiếc xe lao vào, tất cả sợ hãi hét lên vội vàng né tránh, một tiếng phanh xe bén nhọn vang lên chói tai, chiếc xe vững vàng dừng lại cách thang máy chỉ nửa mét. Tiêu Trạch đẩy cửa xuống xe, ngón tay vội vã ấn nút thang máy, hai chiếc thang máy chậm chạp nhảy số, lòng nóng như lửa đốt, Tiêu Trạch cắn răng leo thang bộ một mạch lên tầng sáu, chân chạy băng băng trong hành lang của khoa chấn thương chỉnh hình, giày da nện xuống mặt sàn sáng bóng vang lên những tiếng lộp cộp.
Đến cửa phòng bệnh cao cấp 613, Tiêu Trạch không sờ tới tay nắm mà đạp thẳng cửa xông vào, tim đau đớn như bị bóp nghẹt khi nhìn thấy người nằm trên giường bệnh mặt mũi đầy máu.
“Hoan Hoan.” Anh chạy tới, nhìn gương mặt đầy những vết thương của Nhan Hoan, bàn tay run rẩy vén chăn lên kiểm tra xem còn có chỗ nào bị thương nữa không, chân trái quấn băng dày đặc như thể cuốn chặt lấy lòng anh, khiến anh không thể nào thở được.
“Lái xe tốt như vậy sao có thể xảy ra tai nạn! Là vì anh phải không?” Trong mắt ngập tràn sự đau xót, Tiêu Trạch nắm bàn tay nhỏ bé lạnh như băng của Nhan Hoan, nhìn chằm chằm gương mặt trầy xước, tự trách: “Đều là lỗi của anh, bỏ lại em một mình, khiến em bị thương.”
“Hoan, anh…” Tiêu Trạch hối hận không thôi, sắc mặt bất chợt trở nên nghiêm nghị, anh nhìn chăm chú vào gương mặt như màu máu, trong mắt lóe lên tia sáng dữ tợn, cắn răng châm chọc nói: “Hóa ra bác sĩ không chỉ có thể cứu người mà còn có thể làm thợ trang điểm.”
Anh quá lo lắng, quá căng thẳng nên mới không phân biệt được màu đỏ trên mặt cô là máu hay là nước thuốc, càng không chú ý trên tay cô có đúng là đang truyền dịch hay không.
Không giả vờ được nữa, Nhan Hoan mở mắt, chột dạ gọi một tiếng: “Tiêu Trạch.”
“Em được lắm, diễn xuất không tệ! Sao anh lại không phát hiện ra em rất có thiên phú ở phương diện này chứ.” Tiêu Trạch bị dọa gần chết, giờ biết mình bị lừa thì lửa giận ngùn ngụt bốc lên, anh hất tay cô, đi nhanh ra ngoài.
“Tiêu Trạch…” Nhan Hoan muốn ngăn anh lại nhưng không cẩn thận ngã xuống đất, đau đến nhe răng trợn mắt, Tiêu Trạch đi tới cửa đâu có nhẫn tâm nhìn cô bị ngã, anh vội vàng chạy tới đỡ lấy cô. Nhan Hoan thừa cơ đẩy anh ngã, cả người đè lên người anh.
“Em biết em không nên giả vờ bị thương để lừa anh, khiến anh lo lắng, nhưng mà không làm thế thì anh có để ý đến em không? Tiêu Trạch, trong lòng em khó chịu lắm, em sắp phát điên rồi, anh biết không?”
“Anh mới bị em làm cho phát điên rồi có biết không?” Tiêu Trạch ngã trên sàn nhà thả lỏng thân thể, anh nói: “Lúc nhìn thấy hai người hôn nhau a