Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342123
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2123 lượt.
nh đã phát điên rồi.”
“Là anh ta cưỡng hôn em.”
“Sao không đẩy hắn ra?”
“Sức lực anh ta mạnh như vậy đẩy được ư, anh cũng không phải chưa từng cưỡng hôn người ta, anh biết rõ phụ nữ làm sao đọ được với sức của đàn ông. Người ta bị ức hiếp không an ủi mà còn trách móc, ghét anh chết đi được.”
“Này, tiểu thư. Buổi sáng nghe được từ miệng người khác em lợi dụng tình cảm của anh, buổi tối lại nhìn thấy em hôn người đàn ông khác, em bảo anh phải nghĩ như thế nào, phải làm gì, tuy anh sẵn lòng tin tưởng em không phải như lời Từ Giai Oánh nói, cũng sẵn lòng tin em và Lãnh Ngự Thần không hề có quan hệ gì, nhưng trong lòng anh vẫn sẽ khó chịu, sẽ để ý, sẽ phiền muộn, sẽ nghĩ lung tung, sẽ tức giận, đó là bởi vì anh quan tâm em, hiểu không?”
“Em hiểu, Tiêu Trạch, là em không tốt, không nói rõ với anh ngay từ đầu, thực ra em rất sợ sau khi biết được quan hệ của em với Lãnh Thị, anh sẽ rời bỏ em.”
Nhan Hoan ngước ánh mắt chờ mong nhìn anh. Dáng vẻ đáng thương khiến Tiêu Trạch mềm lòng, “Tại sao anh phải rời bỏ em?”
“Bởi vì mẹ em muốn đối phó với Lãnh Thị, theo quan hệ của Tần Vũ và Lãnh Thị, em sợ anh sẽ vì công ty…”
“Chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra, mau vứt hết những lo lắng vớ vẩn của em đi.”
Nhan Hoan nghe xong lời anh, mặt mày hớn hở, cô cúi đầu hôn lên môi anh. Đôi môi này dường như vẫn còn dính hương vị của Lãnh Ngự Thần, Tiêu Trạch chán ghét né tránh, “Bẩn.”
Trong đôi mắt đẹp rõ ràng nhen lên một ngọn lửa, Nhan Hoan rướn lên trước mặt anh, trừng mắt há miệng, rống: “Em đã đánh răng nhiều lần rồi, đánh đến nỗi rách cả lợi, anh mà chê bẩn vậy thì tự anh đến mà làm sạch đi.” Dứt lời, đôi môi không chần chừ đã dán lên làn môi mỏng mát lạnh.
Cánh môi mềm mại hôn anh, chiếc lưỡi lướt trên môi anh như gãi ngứa, Tiêu Trạch bị cô trêu chọc không chịu nổi nữa, anh mạnh mẽ lật người đè cô xuống dưới, hung bạo điên cuồng dã man hôn, nụ hôn như gặm cắn khiến vết thương cũ lại rách ra, như thể muốn trên đôi môi cô chỉ lưu lại hương vị của anh.
Cơn đau cùng với mùi máu tanh khiến Nhan Hoan bật ra tiếng nức nở, miệng lưỡi tê rần, cô nhíu mày chịu đựng cơn đau cho đến khi anh trút giận xong mới thở khó nhọc nói: “Em không để anh ta chạm vào lưỡi.”
Đầu lưỡi liếm qua cánh môi bị giày vò đến sưng đỏ, hơi rỉ ra một ít máu. Tiêu Trạch khàn giọng trêu chọc cô, “Vậy sao? Con ma lem.”
“Ai là con ma… Á…” Chiếc lưỡi thơm tho đột nhiên bị ngậm lấy khiến cô không thể nói được, chỉ nghẹn ngào kêu lên.
Bên ngoài phòng bệnh, Giản Ninh tựa vào cửa sổ cười trộm, nhìn hai kẻ đang nằm trên mặt đất, Lý An Thần mổ một cái rất nhanh lên mặt cô. Giản Ninh trừng mắt, đấm mạnh vào người anh ta, Lý An Thần vội vàng giơ tay ra hiệu yên lặng, ý bảo cô đừng làm ồn ảnh hưởng đến hai người đang lăn trên đất trong kia. Giản Ninh xoa tay, xắn tay áo quay người lại, sửng sốt. Lý An Thần cũng quay lại, sắc mặt cứng đờ, gọi một tiếng: “Anh Lãnh.”
GTR vừa xuất viện đã lại vào viện, cũng may chỉ là bệnh nhẹ, vài ngày là có thể khắc phục được. Sau khi ngọt ngào một lúc với Nhan Hoan ở cổng xưởng sửa chữa, Tiêu Trạch mới lái xe rời đi. Xa xa ven đường, trong một cỗ Phaeton [1'> hiếm gặp, Lãnh Thế Hùng nhìn người đang đi vào trong xưởng ở đằng xa, tiếng thở dài buông xuống cùng với tiếng lá cây khô xào xạc.
[1'> Xe hơi Volkswagen Phaeton: xe hơi thể thao cao cấp của Đức.
Trang đầu của báo tài chính kinh tế lẫn tạp chí văn nghệ ngập tràn ảnh chụp chung của Tiêu Trạch và anh em Lãnh Thị, khóe miệng bầm máu và sống mũi bị thương, toàn bộ hình ảnh khiến người xem bật cười, truyền thông đưa tin loạn xạ về thương tích của cả hai, đồng minh duy nhất cùng chống địch tứ phương giờ đây quan hệ đã bắt đầu rạn nứt. Hai người bị thương vốn không nên xuất hiện nhưng lại cố tình phơi bày ra thương tích, có lẽ chính là muốn nói với tất cả mọi người, quan hệ hữu hảo giữa Lãnh Thị và Tần Vũ sắp đi tới hồi kết.
Lãnh Thế Hùng rất không hài lòng về chuyện này, nghiêm khắc răn dạy Lãnh Ngự Thần một trận, đối với Lãnh Thị bốn bề là địch, lúc này mà biến bạn thành thù không phải là chuyện tốt. Lo lắng sự thật sẽ giống như miệng lưỡi truyền thông, Lãnh Thế Hùng bèn gọi điện cho Tiêu Kiến Đông, mở miệng gọi một tiếng ông anh, thăm dò Tần Vũ đồng thời tỏ rõ quyết tâm của mình, còn đề cập đến chuyện cưới xin của Lãnh Tiểu Mạn và Tiêu Trạch.
Lúc ấy Tiêu Trạch đang ngồi ngay bên cạnh Tiêu Kiến Đông, cũng may Tiêu Kiến Đông không tỏ thái độ gì rõ ràng về đám cưới này, nếu không Tiêu Trạch sẽ hất tung cả bàn.
Tiêu Trạch tiến tới túm cổ áo hắn nhấc lên, ánh mắt hung ác, nói: “Dạ Sâm, tôi cảnh cáo anh đừng có quấy rối cô ấy, nếu không cả cái thành phố C này sẽ chẳng có nơi nào cho anh sống yên ổn đâu.”
Dạ Sâm bị túm cổ áo, miệng vẫn ngậm thuốc, hắn nhướng mày, không đồng tình lẩm bẩm: “Dựa vào cậu, hay là Hạ Thiệu Nhiên?” Hai ngón tay cầm điếu thuốc, lại nhả ra một tầng khói, Dạ Sâm cao ngạo nói: “Là đàn ông thì hãy dùng chính bản lĩnh của mình mà giải quyết v