Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất
Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342131
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2131 lượt.
Lần đầu tiên trong đời Lãnh Ngự Thần thất hứa, đối phương lại là người mà anh thích nhất, trong lòng không hề dễ chịu. Tuy rằng chuyện xảy ra không phải tại anh.
Nhan Hoan thở dài, đi sao? Có thể đi đâu, tim đã thuộc về người đó, còn có thể đi đâu được nữa. “Tôi đi hay không không liên quan tới anh, dứt bỏ quan hệ với Lãnh gia chưa nói, tôi với anh được xem là gì? Không phải người yêu cũng chẳng phải bạn bè, cùng lắm được coi là người quen. Có phải anh đã quan tâm quá mức rồi không.” Nhan Hoan vuốt mái tóc bị gió thổi tung, “Lần trước tôi đã nói rất rõ, giữa chúng ta không có khả năng.”
“Vậy em cảm thấy em và Tiêu Trạch có khả năng sao?” Lãnh Ngự Thần nhìn cô, ánh mắt phức tạp chăm chú nhìn Nhan Hoan trầm mặc.
Lãnh Ngự Thần bình tĩnh nói: “Tờ báo sáng nay đừng nói em chỉ xem mục giải trí. Hoa Thần gần như lũng đoạn toàn bộ thị trường tiêu thụ sản phẩm ô tô điện tử, khiến sản phẩm mới của Lãnh Thị bị tồn kho, ngân sách không thể nào thu hồi trong thời gian ngắn, Lãnh Thị chịu thiệt hại không nhỏ, Tần Vũ cũng chẳng khá hơn chút nào.
Có lẽ em không biết đợt hàng điện tử gắn nhãn Lãnh Thị lần này thực ra đều là Tần Vũ bỏ tiền, Lãnh Thị chỉ phụ trách nghiên cứu và cung cấp kỹ thuật. Sản phẩm đời thứ hai xuất ra thị trường là lập tức sẽ xuất hiện sản phẩm đời thứ ba, thứ tư, nếu tiêu thụ chậm, hàng tồn chất trong kho sẽ thành phế phẩm, nếu Tiêu tổng biết được Tần Vũ trở thành vật hi sinh khi Diêu tổng trả thù Lãnh Thị, chắc sẽ rất tức giận.
Em cảm thấy ông ấy sẽ để con trai mình ở bên con gái của người phụ nữ đã tự tay hủy diệt Tần Vũ sao? Phải biết rằng đối với Tiêu Kiến Đông, Tần Vũ còn quan trọng hơn con trai.”
Diêu tổng? Nếu như anh ta ám chỉ Diêu Bội Bội thì Nhan Hoan thật sự bái phục anh ta, “Chuyện làm ăn trên thương trường tôi không can dự, người đối phó với Lãnh Thị là mẹ tôi chứ không phải tôi.”
“Nhưng em là con gái bà ấy, em không tránh được liên can.”
“Nhưng tôi chẳng làm gì hết.”
“Em cảm thấy mình rất vô tội sao?” Lãnh Ngự Thần cười chua chát, “Vậy còn anh? Anh đã làm gì sai? Chỉ vì anh là con trai của Từ Giai Oánh mà em chối bỏ anh. Cũng vì anh là kẻ yêu thầm hèn mọn trước mặt em, cho nên em khinh thường anh. Nhan Hoan, anh tìm em mười năm, yêu em mười năm, mười năm nay anh chưa từng có một người bạn gái, chưa từng hẹn hò một mình với người khác giới, người vô tội nhất phải là anh mới đúng.”
“Tôi đâu có bắt anh phải thích tôi.” Nhan Hoan trừng mắt nói.
“Nhưng em cho phép Tiêu Trạch thích em.” Nhắc đến cái tên này, ánh mắt Lãnh Ngự Thần trở nên hung ác, “Nhan Hoan, ai cũng được, chỉ Tiêu Trạch là không được, cậu ta không xứng, không xứng có được em. Anh tuyệt đối sẽ không để một người đàn ông thua kém mọi mặt cướp em đi mất.”
“Vậy anh xứng sao?” Nhan Hoan phát hỏa phản bác lại: “Trên đời này, người có tư cách nói anh ấy xứng hay không xứng có được tôi chỉ có một, đó là tôi.
Có lẽ trong mắt các người, Tiêu Trạch là một thiếu gia chơi bời lêu lổng, nhưng trong mắt tôi, anh ấy là một người đàn ông tốt, một người đàn ông thật lòng đối tốt với tôi, tôi thích anh ấy, tôi muốn ở bên anh ấy mãi mãi, không ai có thể chia rẽ chúng tôi, những mâu thuẫn gia tộc và bất lợi trên thương trường kia, tôi nghĩ anh ấy sẽ giải quyết vô cùng tốt, sẽ không để chúng trở thành chướng ngại giữa chúng tôi.”
Lúc Nhan Hoan nói những lời này, trong lòng cô rõ ràng đang lo lắng, nhưng lại cố tỏ ra tự tin vào tương lai ngập tràn hi vọng của hai người, cô nhìn Lãnh Ngự Thần bằng ánh mắt vô cùng giận dữ.
Gào xong, Nhan Hoan bình tĩnh lại, nói: “Lãnh Ngự Thần, nếu như tôi thích anh thì cũng sẽ không quan tâm anh là con trai của Từ Giai Oánh, con trai tội phạm giết người hay là con trai của kẻ ăn mày. Giữa tôi và anh không phải thiếu thốn thân phận hay địa vị, mà là tình yêu. Từ cuối cùng là để giúp anh làm rõ những lời ban nãy, về tôi, trước nay anh chưa bao giờ có được, tại sao Tiêu Trạch lại có thể. Muộn rồi, tôi muốn nghỉ ngơi.”
Trước nay chưa bao giờ có được!
Yêu mười năm mà không nhận được chút nào đáp lại, Lãnh Ngự Thần bị những lời này của cô đâm vô cùng đau đớn, tất cả sự tỉnh táo và kiềm chế dần dần rạn nứt, đáy mắt mờ mịt như lóe lên ham muốn chiếm giữ đáng sợ.
Người tỉnh táo một khi bộc phát sẽ đáng sợ đến mức nào, anh bước tới kéo giật cánh tay mảnh khảnh của Nhan Hoan vào lòng, sức mạnh khủng khiếp đến dọa người.
“Buông ra, Lãnh Ngự Thần.” Nhan Hoan nghiêm mặt quát lớn.
Lơ đi sự phản kháng của cô, Lãnh Ngự Thần híp nửa con mắt, nói: “Trái tim của người phụ nữ như em không chỉ làm từ băng mà còn rất độc ác tàn nhẫn, thế nhưng anh vẫn thích em, yêu em, thậm chí từng giây từng phút đều muốn ở bên em.”
Nhan Hoan hung hăng trừng mắt: “Anh nghe không hiểu lời tôi nói à? Giữa chúng ta không có tình yêu, tôi không hề thích anh, không muốn ở bên anh, một khắc cũng không muốn. Người tôi thích là… Ưm…”
Nụ hôn bất ngờ phủ lên môi cô, cái tên chưa kịp thốt ra đã bị bắt phải nuốt trở lại, hai mắt Nhan Hoan trừng lớn, đến khi có phản ứng liền lập tức liều mạng phản kháng