XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342115

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2115 lượt.

i giương cằm, hàng mi khẽ chớp, chậm rãi nhắm mắt lại…
*
Giờ đang là chuyển giao giữa cuối thu đầu đông, nhiệt độ lạnh giá vẫn không thể ngăn được các người đẹp chân dài mặc váy ngắn quần ngắn nhìn xuyên thấu, có thể thấy được ở khắp nơi trên đỉnh Bình Sơn.
Biết được tin tức, Giản Ninh đã lên núi từ sớm, khó chịu không muốn đứng cùng một chỗ với Lý An Thần, Bạch Diệc Phong chẳng có tí hứng thú nào với việc đua xe, anh ta ôm một cô gái xinh đẹp đi đánh dã chiến, còn Hạ Thiệu Nhiên đã trở về từ lâu giờ đang ngồi một mình trong xe, nhìn chằm chằm màn hình máy tính đến ngẩn người.
Ánh sáng trắng bất ngờ lóe lên khiến anh ta nhíu mày, nghiêng đầu nhìn, bên ngoài xe, một cô gái trẻ tóc quăn gợn sóng mặc áo khoác mỏng đang nhắm thẳng máy ảnh vào anh. Cô gái trẻ mỉm cười ngọt ngào nhanh chóng bấm nút chụp. Đèn flash chói mắt, Hạ Thiệu Nhiên tỉnh bơ nhìn cô, cô gái trẻ phồng má lắc lư cái đầu chọc tức anh, Hạ Thiệu Nhiên làm bộ đẩy cửa xuống xe, cô gái nhanh như chớp chạy tới vị trí an toàn rồi quay lại lè lưỡi làm mặt ngáo ộp với anh.
Hạ Thiệu Nhiên không né tránh, khóe môi cong lên một nụ cười không thể phát hiện ra.
Dạ Sâm, một trong hai đấu thủ của cuộc đua xe, đang dựa vào một chiếc Acura NSX [2'> màu đen đã qua cải tiến khủng khiếp, kiên nhẫn chờ đợi tại điểm xuất phát. Đường Kiệt không chịu nhàn rỗi lại đi tìm Hạ Thiệu Nhiên đánh cược, bắt chước theo bộ dạng lần trước của anh, hắn mở túi lấy ra tờ một trăm đô cược DK thắng.
[2'> Xe hơi thể thao của hãng Honda, Nhật Bản.
Buổi tối gió lạnh, Reventon cùng với GTR một trước một sau chạy trên đường núi, tất cả mọi người đều nhìn báu vật tuyệt thế này bằng ánh mắt si mê. Dừng lại ở điểm xuất phát, Tiêu Trạch xuống xe, trang phục áo khoác da màu đen khỏe mạnh khiến các cô gái điên cuồng gào thét.
Ánh mắt hai người đàn ông một lần nữa chạm nhau, tóe ra những tia lửa. Dạ Sâm ngậm thuốc lá, nói: “Qua tối nay, cô vợ bé nhỏ của cậu sẽ đổi chủ.”
“Mặc kệ anh nói cái gì, tôi chỉ muốn tặng anh bốn chữ…” Khóe môi tràn ra nụ cười lạnh, Tiêu Trạch nhướng mày: “Thuận buồm xuôi gió.”






Dạ Sâm ngậm thuốc lá, nói: “Qua tối nay, cô vợ bé nhỏ của cậu sẽ đổi chủ.”
“Mặc kệ anh nói cái gì, tôi chỉ muốn tặng anh bốn chữ…” Khóe môi tràn ra nụ cười lạnh, Tiêu Trạch nhướng mày: “Thuận buồm xuôi gió.”
Ánh mắt chọi nhau như tóe ra tia lửa, một giây sau, hai người quay lưng đi về hai phía, Dạ Sâm mở cửa xe, khóe mắt hung ác lóe sáng, hắn ném ra một câu: “Tối nay con đường này sẽ không chạy ngon như mọi ngày, rất trơn trượt!”
Tiêu Trạch không thèm đếm xỉa, đi tới cạnh Nhan Hoan, “Cho anh một sự cổ vũ nào.” Nhan Hoan không hề ngại ngùng, nhón chân ôm cổ hôn lên môi anh. Hai người hôn nhau không để ý đến xung quanh, Tiêu Trạch dùng nụ hôn nồng nàn để trấn an sự lo lắng của Nhan Hoan, nụ hôn say đắm tiêu chuẩn khiến người xem kích động, trong đám người, nhiếp ảnh gia Lạc Tiểu Anh dáng người nhỏ nhắn liên tiếp bấm máy chớp lại khoảnh khắc tuyệt đẹp.
Ngón cái vuốt ve cặp môi đỏ mọng, Tiêu Trạch yêu cầu Nhan Hoan: “Nói em yêu anh.”
Đối với Reventon rất nhạy cảm mà nói, điểm nhập kia quả thực là vị trí tốt nhất, vào và ra khỏi khúc cua đều trong thời gian rất nhanh chóng, đường chạy hoàn hảo sẽ không khiến Reventon có một chút dao động hay tổn hại nào. Thế nhưng, Tiêu Trạch không nghe lời Nhan Hoan, dứt khoát kiên trì với điểm phanh lúc đầu, giảm tốc độ, vào từ từ nhưng ra nhanh, hai chiếc xe một trước một sau lao ra khỏi khúc cua rồi tăng tốc trên đường thẳng, phi như bão táp về phía hai khúc ngoặt góc vuông, xe chạy quá nhanh, Reventon suýt nữa chệch đường, hai tay Tiêu Trạch nắm chặt bánh lái dốc toàn sức lực.
Nhan Hoan chạy phía sau Reventon sợ tới mức túa mồ hôi lạnh, hô hấp khó khăn nói: “Điểm đó tốt hơn so với điểm em chọn, nhưng mà quá mạo hiểm.”
Vẻ mặt Tiêu Trạch nghiêm trọng, ra lệnh cho cô: “Ngoan ngoãn đi theo phía sau, đừng thêm phiền phức cho anh!”
Dạ Sâm mang tâm trạng thấp thỏm không ổn định điều khiển NSX, chỉ chú ý đầu mà không để ý phần đuôi, lúc lao ra khỏi khúc ngoặt góc vuông đuôi xe suýt nữa chạm vào vách núi, chạy trên đường nghiêng đã đánh mất ưu thế về gia tốc khi vào đoạn cua, bị Reventon lao tới đuổi theo chỉ cách nửa thân xe. Trên khán dài ven đường, những kẻ mê xe có thâm niên đều hô lên kinh ngạc. Nhan Hoan cũng không thể tin được Tiêu Trạch có thể bám sát Dạ Sâm chỉ cách nửa thân xe, ngẫm lại lần trước cô vượt Dạ Sâm là do lợi dụng trang bị gia tốc khí ni-tơ khi vào khúc ngoặt. Kỹ thuật lái xe của Tiêu Trạch có lẽ tốt hơn nhiều so với nhận thức của cô. Nếu như anh lái GTR, không dám tưởng tượng.
Reventon uy hiếp NSX, Dạ Sâm vì để ngăn chặn Tiêu Trạch mà không ngại phá hỏng đường chạy của chính mình, xiên nghiêng rẽ vẹo đi qua khúc ngoặt hình tia chớp sinh tử, khiến Tiêu Trạch cũng đong trái lắc phải điên cuồng, sau khi ra ngoài đường thẳng mới từ từ điều chỉnh lại đường chạy.
Hai chiếc xe lúc này đã ngang hàng với nhau. Tại điểm không phải tốt n