Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342118
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2118 lượt.
đẫn cả ra, có kẻ thương cảm, cũng có kẻ reo hò. Người nào đã quen Tiêu Trạch từ trước đều biết anh quan tâm nhất đến chiếc Reventon hạn chế số lượng kia, nhưng giờ thì họ mới hiểu, anh quan tâm nhất, trân trọng nhất chính là bạn gái của anh – Nhan Hoan.
Báu vật giá trên trời biến dạng nghiêm trọng bị xe kéo đưa đi, Tiêu Trạch được xe cứu thương đưa đến bệnh viện, sau xử lý vết thương, băng bó, chụp X-quang, truyền nước, kết quả rất khả quan, não chỉ bị chấn động nhẹ, vết thương bên ngoài cũng không nặng. Biết Nhan Hoan không thích mùi thuốc khử trùng ở bệnh viện, kiểm tra xong Tiêu Trạch khăng khăng đòi về nhà.
Sau khi tiễn tất cả bạn bè, Nhan Hoan ngồi bên giường nhìn người đàn ông đầu quấn băng gạc, cô quay mặt đi, giả bộ lơ đãng đưa tay lên vuốt vuốt tóc, đầu ngón tay lướt qua khóe mắt.
“Khóc à?” Tiêu Trạch hỏi.
Nhan Hoan quay mặt lại, “Ai khóc?”
“Cún con khóc.”
“Anh mới là cún.”
Tiêu Trạch vươn tay kéo cô vào lòng, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve viền mắt hơi ươn ướt: “Lúc cần mạnh mẽ thì phải mạnh mẽ, lúc không cần mạnh mẽ thì đừng tỏ ra mạnh mẽ, phụ nữ khóc trong lòng người đàn ông của mình không coi là mất mặt.”
Nhan Hoan quay mặt sang chỗ khác, nói: “Người mạnh mẽ thật ra lại là người nhát gan nhất, sợ mặt yếu ớt nhất của mình bị người khác nhìn thấy. Tiêu Trạch, suýt nữa em đã bị anh hù chết.”
Một tay Tiêu Trạch xoay người cô lại, anh hỏi: “Sợ lắm sao?”
Nhan Hoan nói: “Rất sợ. Bây giờ tim vẫn còn đập thình thịch.”
Bàn tay to đặt lên nơi mềm mại, Tiêu Trạch hỏi: “Vậy em có nghĩ đến cảm nhận của người khác lúc nhìn em đua xe không? Như lần trước, em cũng đã khiến tim anh như ngừng đập, hành động gần như điên cuồng đó cũng dọa anh gần chết, khi đó anh vẫn không hiểu rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với mình, tại sao lại có cảm giác đó, về sau anh mới ý thức được, anh đã yêu em rồi. Bây giờ, anh cũng khiến em phải trải qua cơn xúc động đó, tuy em không chịu nói với anh ba từ kia, nhưng anh biết, em đã yêu anh rồi.”
Lời anh nói khiến Nhan Hoan không thể nào phản bác được.
“Bởi vì quan tâm, cho nên sợ em bị thương, bởi vì quan tâm, cho nên phải bảo vệ cẩn thận từng li từng tí, người yêu em sao có thể để mặc em đi làm những chuyện nguy hiểm nhất. Nhan Hoan, có thể hiểu được tấm lòng của những người không muốn em đi đua xe để rồi tự làm tổn thương chính mình không?”
Lời Tiêu Trạch khiến Nhan Hoan nhớ tới một người, nhớ tới Pierce vì cô đua xe mà đã đuổi cô ra khỏi nhà. Cô hỏi: “Em đã sai rồi sao? Ngu ngốc lắm phải không?”
Tiêu Trạch nói: “Anh không biết em nghĩ như thế nào, còn anh cảm thấy mình rất ngu ngốc, cho nên anh thề sẽ không liều mạng đi đua xe nữa.” Trầm mặc hồi lâu, Tiêu Trạch lại nói: “Anh cảm thấy em nên nói lời xin lỗi với người đó.”
“Xin lỗi ai?” Nhan Hoan hỏi.
“Pierce.”
“Hả…” Hai mắt Nhan Hoan trừng lớn, nghi ngờ không biết có phải mình nghe nhầm hay không.
Nhìn vẻ giật mình của cô, Tiêu Trạch nhếch môi bật cười, “Pierce che chở, giấu diếm em rất kỹ, nhưng trên đời này nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên [1'>, muốn điều tra tất cả về em cũng không quá khó, chỉ cần tìm đúng người thích hợp là làm được ngay.”
[1'> nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên: ý chỉ người này giỏi còn có người khác giỏi hơn, ngoài bầu trời này còn có bầu trời khác.
“Xung quanh anh còn có cao thủ như vậy sao?” Nhan Hoan thắc mắc, đồng thời tiêu hóa sự thật rằng thân phận mình đã bị vạch trần. “Vậy, anh sẽ không giận em chứ, vì đã giấu diếm quan hệ giữa em và Pierce.” Cô cười tự giễu: “Thực ra không phải em cố tình che giấu sự thật, mà là… Em không biết nên nói với anh như thế nào, trùm khoáng sản là ba dượng của em, lời này nói ra kiểu gì cũng thấy khôi hài.”
Tiêu Trạch vén chăn mời cô lên giường, Nhan Hoan cởi giày bò lên, chăn đắp kín hai người, Tiêu Trạch nói: “Câu chuyện hôm đó em chỉ kể một nửa, một nửa còn lại bây anh kể cho em nghe, hay là em kể tiếp cho anh nghe.”
Nhan Hoan cắn môi quyết định, “Em sẽ kể, dù sao đó cũng là những chuyện chính em đã trải qua.”
Nhan Hoan nhìn trần nhà, thở dài một hơi, cô nghiêng đầu nhìn anh, nói như đang đùa: “Một câu chuyện vừa đơn giản vừa máu chó, người phụ nữ một mình nuôi con vất vả sống qua ngày, duyên phận đã cho bà kết giao với một người đàn ông giống như một vị Chúa.”
“Quả nhiên là đơn giản và máu chó.” Vừa nói xong, Tiêu Trạch liền mỉm cười.
Nhan Hoan cũng cười rúc vào lồng ngực anh, kể nốt nửa câu chuyện còn lại. “Sau khi ông ngoại bà ngoại qua đời, mẹ em mới ra ngoài làm việc, khi đó bà chưa khôn khéo như bây giờ, không có bằng cấp, không có kinh nghiệm công tác, không có gia thế, một người phụ nữ ‘ba không’ như vậy chỉ có thể làm những công việc tay chân nặng nhọc mệt mỏi để kiếm sống. Ngày đó cuộc sống của em và mẹ trôi qua trong nghèo túng, mà bà lại rất đẹp, thường xuyên bị những kẻ khác giới quấy nhiễu, một người phụ nữ độc thân lại nuôi thêm một đứa bé, cuộc sống rất khổ cực.
Nhờ duyên số, bà đã quen biết Pierce, một người đàn ông có thể giúp hai mẹ con em thoát khỏi cảnh khốn cùng