Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342110
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2110 lượt.
n mang cái miệng bóng nhẫy đi hôn Tiêu Trạch.
Tiêu Trạch không né tránh, cũng không lau đi vết mỡ hình dấu môi ở bên má, anh mở một lon bia đưa cho cô: “Ăn từ từ thôi, xong rồi đừng có kêu đau dạ dày.”
Nhan Hoan nhận lấy lon bia uống ừng ực, sau đó nghe lời anh bắt đầu nhai chậm lại.
Giò heo quay, thịt xiên nướng, vài món dưa góp, mỗi người hai lon bia. Ăn xong, Nhan Hoan chẳng muốn nhúc nhích, nửa nằm nửa ngồi trên ghế, Tiêu Trạch cũng không kiêng dè, ngồi ngả nghiêng trên sô-pha hút thuốc lá.
“Chẳng muốn động đậy tí nào.” Nhan Hoan nói.
“Về nhà chứ?” Tiêu Trạch hỏi.
Nhan Hoan lắc đầu, “Vẫn còn việc chưa làm xong!”
“Anh giúp em.” Tiêu Trạch bóp tắt thuốc lá, xắn áo sơ mi để lộ ra cánh tay rắn rỏi, anh nói: “Ngồi văn phòng suốt cả ngày, cũng nên vận động một tí cho giãn gân cốt.”
Trong xưởng, Tiêu Trạch sử dụng các công cụ hạng nặng lắp ráp cửa xe, Nhan Hoan phụ trách những việc nhỏ, thỉnh thoảng lại ngắm nhìn anh đang cởi trần lao động, dáng vẻ chăm chú nghiêm túc, mồ hôi nhễ nhại vô cùng đẹp trai. Anh nhìn cô nháy mắt mấy cái, cô bĩu môi quay đầu đi chỗ khác, tiếp tục bận rộn mà không hề mất đi hứng thú.
Mồ hôi vã ra ướt nhẹp hai bên thái dương, chóp mũi cũng lấm tấm, chẳng mấy chốc đã hai tiếng trôi qua, Tiêu Trạch dừng lại, quăng cờ lê xuống đất, nói: “Thôi, để lại chút sức lực còn làm việc khác!”
Nhan Hoan cũng dừng tay liếc nhìn anh, ánh mắt sắc bén như phóng ra điện.
Tiêu Trạch thò tay vào trong áo sơ mi của cô sờ soạng, Nhan Hoan trừng mắt giật mình hô lên: “Tự… Sờ!”
“Cả người đổ mồ hôi thế này khó chịu lắm.” Tiêu Trạch quay đầu ngó nghiêng bên trong, “Ở đây có thể tắm rửa được không?”
“Vết thương chưa lành hẳn đâu, cố chịu đi!”
“Em không chê anh hôi, anh cũng tự chê mình hôi.”
“Vậy, em kỳ lưng giúp anh.”
“Phải kỳ giúp anh cả những chỗ khác.”
“Được voi đòi tiên.” Nhan Hoan cầm khăn mặt của mình, dẫn anh vào phòng tắm chung của xưởng sửa chữa, Tiêu Trạch chạm đầu ngón tay vào cánh cửa lung lay kẽo kẹt như có thể rơi ra bất cứ lúc nào, anh nhíu mày hỏi: “Em đã tắm ở đây bao giờ chưa?”
“Chưa.” Có cô gái nào dám tắm ở một chỗ dưới con mắt của bao nhiêu đàn ông, trong một gian phòng đến khóa cũng không có, cửa thì lỏng lẻo yếu ớt chẳng khác nào tờ giấy.
Ngó vào trong phòng tắm, Tiêu Trạch nhường nhịn, “Hay là em tắm trước đi, đợi em tắm xong rồi thì lại giúp anh tắm.”
“Về nhà em sẽ tắm.”
“Hôi lắm.”
“Hôi cho chết anh luôn đi.” Nhan Hoan trừng mắt đóng cửa lại, cánh cửa mong manh lại lung lay một trận.
Phòng tắm cũng coi như sạch sẽ, Nhan Hoan đứng dưới vòi hoa sen, nước ấm từ trên đỉnh đầu chảy xuống, cuốn đi mồ hôi dinh dính trên người, đang tắm thoải mái thì cửa đột nhiên bị kéo ra, cô theo phản xạ có điều kiện lấy tay che ngực, nhìn người vừa bước vào, “Anh vào đây làm gì!”
Tiêu Trạch nhìn phía dưới không bị che chắn, ánh mắt tối tăm, “Điện thoại của em kêu.”
“Nghe hộ em đi!”
“Chắc bây giờ đã dập máy rồi.”
Nhìn ánh mắt sáng quắc của anh, Nhan Hoan bất đắc dĩ chép miệng, châm chọc nói: “Thật đúng là cơ hội tốt để dâm dê bằng mắt.”
Cặp mắt lóe lên tia sáng như lang sói nhìn chằm chằm phía dưới cô, Nhan Hoan mất tự nhiên khép chặt hai chân, nghĩ lại toàn bộ cơ thể đã bị anh nhìn thấy không biết bao nhiêu lần, cô bèn thả lỏng, quay lưng về phía anh, cầm vòi hoa sen xả nước vào người, giọng nói bình tĩnh: “Ra ngoài trước đi, lát nữa em giúp anh kỳ lưng.”
Người đứng phía sau không hề có ý định rời đi, ánh mắt như ngọn lửa còn nóng hơn nhiều lần so với nước ấm xối vào người cô. Nhan Hoan hết cách, đành phải nói: “Thích nhìn thì nhìn đi, nhưng không được lại gần, vết thương trên tay anh vẫn chưa thể chạm vào nước.”
Tiêu Trạch lơ đãng nhướng mày, ánh mắt nóng rực xuyên qua làn hơi nước, chu du theo bàn tay nhỏ bé của cô, cổ, vai, ngực, eo, bụng dưới, chân, còn có nơi đó…
(Warning: có cảnh miêu tả nhạy cảm)
Anh không chạm vào cô, nhưng cô lại dao động dưới ánh mắt nóng bỏng đó, cảm giác khô nóng dữ dội khác thường luân chuyển trong cơ thể, không phân biệt được là nóng do bị nước xối hay là bị dục vọng đốt cháy.
Gương mặt ửng hồng dưới làn nước ấm, hai đỉnh đồi dần dần nhú dậy, tốc độ và lực chà sát cũng bất giác trở nên nhẹ nhàng hơn, dòng nước dinh dính tuôn ra từ cánh hoa. Không một người đàn ông nào có thể cưỡng lại sức quyến rũ của một thân thể ướt át, Tiêu Trạch cũng không ngoại lệ, phía dưới đã nhanh chóng căng cứng khó chịu nhưng anh vẫn chỉ tựa vào cửa, lẳng lặng quan sát, có điều đáy mắt đã sớm bị dục vọng nhuốm màu tối đen như mực. Yết hầu chuyển động lên xuống, anh nói: “Có thể thong dong tự nhiên tắm rửa dưới ánh mắt đầy ham muốn của một người đàn ông, có phải anh nên khen em rất bình tĩnh?”
“Đó là lời em đang muốn khen anh mới phải.” Nhan Hoan quay đầu lại, liếc nhanh qua nơi nào đó đã căng lên, thầm nuốt nước bọt, cô nói: “Siêu đại mỹ nữ trần như nhộng tắm rửa trước mặt anh, đã cứng rồi mà vẫn