Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342105
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2105 lượt.
không nhào tới, anh còn rất bình tĩnh, rất có khả năng kiềm chế hơn em, không, phải nói là khả năng kiềm chế cực cao, có đàn bà ngồi trong lòng mà tâm không loạn[1'>!”
[1'> Tọa hoài bất loạn: bắt nguồn từ điển tích về Liễu Hạ Huệ.
“Chó chê mèo lắm lông, anh thì không gấp à, chuyện vốn nên giải quyết trên giường lại cứ khăng khăng làm trong phòng tắm.” Không đợi anh ôm cô, Nhan Hoan đã ôm lấy cổ anh, hai chân quấn quanh eo anh, dòng nước ẩm ướt nháy mắt chạm vào nơi đó của anh.
“Cứ nói nữa đi, cẩn thận anh bịt hết cả hai cái miệng của em.” Đỡ vòng eo mềm mại của cô nhấn xuống, những tiếng rên rĩ, tiếng hai thân thể va chạm như tan vào trong âm thanh nước chảy ào ào…
Bóng dáng mập mạp lắc lư đi ra từ trong ngõ nhỏ, Tiểu Thứ vừa ra khỏi ngõ đã đụng phải một người đàn ông to béo cường tráng, cả hai đồng thời sững sờ, tên đó đi lướt qua Tiểu Thứ, rẽ vào con hẻm nhỏ, vừa đi vừa quay đầu lại nhìn, bộ dạng lén lén lút lút rất khả nghi. Tiểu Thứ không suy nghĩ nhiều, lật đật đi tới đẩy cánh cửa sắt hơi nghiêng nghiêng của xưởng sửa chữa, sợ dọa đến Nhan Hoan ở bên trong, vội lớn tiếng nói: “Chị, vẫn chưa về à?”
Hai người đang chiến đấu say sưa trong phòng tắm cũng nghe thấy tiếng nói, Nhan Hoan giật mình bỗng nhiên siết chặt, đạt tới cao trào, “Ưm…” Tiếng rên nghẹn ngào nức nở lập tức bị cánh môi nóng bỏng chặn lại. Lúc này thật sự là cả hai cái miệng trên dưới đều bị bịt kín. Nơi trơn ướt co rút sít sao khiến thắt lưng Tiêu Trạch run lên, tăng cường sức mạnh tấn công mãnh liệt hơn trước.
Tiểu Thứ tìm được điện thoại trong phòng nghỉ, nhìn phòng tắm sáng đèn nên không dám đi vào trong, bèn đứng ngoài gọi: “Chị, chị có ở bên trong không?”
Nhan Hoan chịu đựng vô cùng vất vả, cô hít sâu một hơi, làm cho giọng mình nghe thật bình tĩnh: “Tôi ở trong này.”
“Vâng.” Tiểu Thứ nói: “Em để quên điện thoại, chị mau về sớm đi nhé!”
“… Được rồi, cậu cứ đi trước đi.” Nói xong câu này cả người Nhan Hoan gần như mệt lử, yêu đương vụng trộm kích thích khiến cho cao trào tới càng nhanh, càng thiêu đốt dữ dội, móng tay đã thay thế miệng thể hiện sự phấn khích, trên cánh tay rắn chắc và bả vai Tiêu Trạch hằn những vết cào rớm máu…
Hôm sau lúc đi làm, mọi người mới phát hiện camera theo dõi ở trên cổng lớn bị kẻ nào đó phá hỏng, Tiểu Thứ vừa đút bánh quẩy vào miệng, vừa nói: “Tối qua lúc em quay lại tìm điện thoại bắt gặp một tên rất lén lút.”
Vẻ mặt Aken nghiêm trọng, “Trong khoảng thời gian này tất cả mọi người phải chú ý một chút, nhất là em, Nhan Hoan.”
Đêm qua bị Tiêu Trạch giày vò trong phòng tắm xong về nhà lại bị giày vò y như vậy cho đến gần sáng, Nhan Hoan nghe thấy Aken nhắc tên mình mới giật nảy ngồi thẳng người, hỏi: “Em làm sao cơ?”
“Người của DK đi rồi, nhưng ở đây vẫn còn rất nhiều người hâm mộ trung thành của hắn, những kẻ đó sẽ ôm hận trong lòng đối với Tiêu Trạch, em là người phụ nữ của cậu ta, có những kẻ đương nhiên sẽ để mắt đến em. Hai ngày tới đừng tăng ca nữa, về nhà sớm một chút.”
“Haiz!” Nhan Hoan ậm ừ, cô cho rằng Ken lại chuyện bé xé ra to nên hoàn toàn không chú tâm đến việc này.
*
Đầu đông, trời rất nhanh tối.
Sau hai cuộc điện thoại thúc giục của Tiêu Trạch, Nhan Hoan mới chịu tan làm. GTR hòa vào dòng xe cộ như mắc cửi trên đường phố, một chiếc Honda màu đen xuất hiện trong kính chiếu hậu, chiếc xe đó đi theo cô một đoạn đường rất dài. Trong lòng dâng lên một nỗi lo, để chứng thực nghi ngờ của mình, Nhan Hoan tăng tốc, Honda màu đen cũng lập tức tăng tốc theo, cô giảm tốc cũng giảm tốc theo.
Thật kém tắm!
Nhan Hoan dồn sức đánh tay lái đưa xe quẹo thẳng vào phố Hòa Ninh, quay đầu lại quan sát xem cái đuôi đã bị cắt hay chưa, lúc này mới an tâm trở lại. Bánh xe đang lăn nhanh, ngang qua học viện Thánh Nam thì bất giác giảm bớt tốc độ, ánh mắt cô cũng vô thức ngóng theo. Những cành khô của cây hòe đỏ đong đưa trong gió lạnh, đám học sinh tan trường vào lúc chạng vạng tối, trên bầu trời đã lấm tấm vài ngôi sao, ai nấy đều đeo cặp sách nặng trịch, túm năm tụm ba đi cùng bạn bè. Nhan Hoan nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên Pierce đón cô tan trường, khi đó cô rất ghét bị người ta bàn tán về quan hệ với ông, cho nên bao giờ cô cũng cứng đầu trốn trong lớp học cho đến khi trời tối đen mới đi ra ngoài, mà lần nào ông cũng ngồi trên chiếc ghế dài đối diện cổng trường, kiên nhẫn chờ đợi cô.
Đôi mắt đang chăm chú vào con đường phía trước dường như cũng mỉm cười, trong lúc cô lơ đãng quay đầu, bóng người phản chiếu trong mắt khiến nét cười bỗng vụt tắt.
Lãnh Ngự Thần cầm một chiếc hộp bánh kem xinh xắn đẩy cửa đi ra từ tiệm bánh đối diện, một cô gái dịu dàng mặc váy dài xinh đẹp đuổi theo anh, hình như là anh đánh rơi vật gì đó, hai người bắt đầu nói chuyện. Ánh mắt Nhan Hoan chuyển từ gương mặt hiền hòa của người con gái sang hộp bánh kem trên tay Lãnh Ngự Thần.
À! Hôm nay là thứ Sáu…
“Đồ ngốc.”
Đạp mạnh chân ga, GTR phóng đi.
Ánh mắt Lãnh Ngự Thần nhanh chóng lướt qua, cứ trông theo GTR mãi cho đến khi cô chạy khỏi tầm mắt.
“Lãnh tiên sinh!”