Chàng Mù, Hóa Ra Em Thật Yêu Anh
Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342109
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2109 lượt.
Ninh San thấy anh thất thần bèn nhẹ giọng khẽ gọi.
Lãnh Ngự Thần khôi phục sắc mặt nghiêm nghị, cầm chắc hộp bánh kem, “Tôi đi trước.”
Nhìn theo bóng lưng đi sang phía bên kia đường, đáy mắt Ninh San thoáng hiện lên sắc màu u ám.
Thầm yêu một người, vừa đáng mừng nhưng cũng đáng buồn, đáng mừng là vì sẽ mãi mãi không bị từ chối, đáng buồn là vì mãi mãi cũng sẽ không được chấp nhận.
…
Nhan Hoan dừng xe trong gara của khu cư xá, vừa quăng quăng chìa khóa vừa đi vào tòa nhà.
“Bịch”, chìa khóa rơi xuống đất, Nhan Hoan cúi người nhặt lên, một đôi chân đàn ông bất ngờ dừng bước trong tầm mắt. Cảm giác bất ổn dấy lên trong lòng cô, chẳng lẽ Aken thực sự đã nói đúng.
Nhan Hoan nhặt chìa khóa rồi bật dậy bước nhanh về phía tòa nhà, thần kinh bị kéo căng, vểnh tai nghe tiếng bước chân người đàn ông đang đuổi theo, trong lòng cô không khỏi trở nên căng thẳng. Vào tới bên trong tòa nhà, quẹo, chạy vội đến thang máy, cô vừa sốt ruột ấn nút vừa quay đầu nhìn xem đối phương có đuổi kịp hay không.
“Ding”, cửa thang máy mở ra, Nhan Hoan xông vào gấp gáp bấm nút đóng. Người đàn ông lạ mặt đã đuổi kịp nhưng vừa quẹo sang thì đột nhiên bị người nào đó ghìm chặt cổ từ phía sau, cưỡng ép kéo đi.
Một bàn tay thình lình vươn tới ngăn cửa thang máy đang dần khép lại, Nhan Hoan vô cùng sợ hãi, phản ứng đầu tiên là nhấc chân định đạp kẻ theo đuôi kia ra ngoài. Cửa thang máy bị mở ra, chân Nhan Hoan ngượng ngùng giơ giữa không trung, cặp mắt tức thì trợn tròn, cô giả vờ cúi người phủi phủi bụi trên ống quần, mỉm cười nói: “Dì Lý đi mua rau ạ!”
“Thằng cháu nhà dì kén ăn quá, cơm nấu ngon lành rồi không ăn, lại hò hét đòi ăn sủi cảo tam tiên [1'>, rau hẹ giờ này chẳng có chỗ nào bán nữa.” Trên bàn tay run run của dì Lý là hai cọng rau hẹ vừa tình cờ hái được.
[1'>: sủi cảo tam tiên – sủi cảo được gọi là tam tiên vì nhân được làm từ các nguyên liệu khác nhau, nhưng có thể chia làm ba loại: tịnh tam tiên, nhục tam tiên và bán tam tiên.
Đến tầng bốn, dì Lý vừa đi ra vừa nói: “Cô gái kia bị một phen hoảng quá, sau này một mình con ra vào cũng phải cẩn thận đấy.”
“Con biết rồi, dì Lý!”
“Nhất thiết phải nhớ kỹ đấy.” Cửa thang máy khép lại ngăn cách lời dặn dò cuối cùng của dì Lý. Nhan Hoan ai oán trong lòng: Dì Lý, dì đừng làm con sợ được không!
Ánh đèn trong khu chung cư hòa với những ánh sao trên bầu trời, êm dịu vương trên mặt đất, Lãnh Ngự Thần vẫn luôn đứng ở một góc nhìn lên khung cửa sổ nào đó trên tầng năm, nhìn đèn sáng rồi lại tắt, cho đến khi chiếc Aston Martin đốt tiền phóng vào trong cổng lớn, dáng hình anh mới biến mất trong bóng đêm.
…
Hội đấu giá từ thiện lớn nhất năm nay của thành phố C được tổ chức tại đại sảnh của Phú Cẩm, các nhân vật có tiếng tăm trong giới kinh doanh và các chính khách đều tụ hội tại đây.
Lãnh Tiểu Mạn mặc một bộ lễ phục cổ trễ màu đỏ rực như lửa, thoạt nhìn rất nóng bỏng nhưng thật ra lại không phải vậy. Có lẽ do ăn kiêng trong thời gian dài khiến cho bộ ngực rõ ràng kém phát triển, vóc dáng mảnh mai như thể không giữ được bộ lễ phục hoành tráng kia. Cô ta bưng ly rượu cốc tai, ngó nghiêng xung quanh tìm bóng dáng Tiêu Trạch. Trông thấy Tiêu Trạch đi theo Tiêu Kiến Đông vào cửa, lại không dẫn theo bạn gái, hai mắt cô ta lóe sáng, thầm nghĩ chắc Nhan Hoan đã bị người mẹ không gì không làm được của cô ta xử lý.
Tiêu Kiến Đông vừa chào hỏi khách khứa vài câu thì đã bị Lãnh Thế Hùng tìm tới, hai người vào một góc yên tĩnh, thái độ của Lãnh Thế Hùng khá nhún nhường, ông ta nhắc lại chuyện cũ, muốn kết thông gia với Tiêu Kiến Đông. Lãnh Thế Hùng nói: “Con nhóc Tiểu Mạn tuy hơi ương bướng tùy tiện nhưng vẫn có tố chất trở thành một người vợ tốt, nếu như anh Tiêu không thích công việc chường mặt ra công chúng hiện tại của nó thì có thể không cho nó làm nữa. Anh cũng biết đấy, con bé đó vô cùng thích Tiêu Trạch.”
Tiêu Kiến Đông nhìn con gái của Lãnh gia đang chạy đuổi theo con trai mình, nói: “Thằng con này gần đây hay thích đối đầu với tôi, tôi muốn nó đi hướng Đông, nó lại đi hướng Tây, tôi muốn nó lấy Tiểu Mạn, không chừng nó sẽ lập tức cưới về một đứa giúp việc, haiz! Tôi cũng già rồi, không thể chọc vào cái tính khí của nó, chỉ cần nó muốn thì lấy ai tôi cũng không phản đối.”
Tiêu Kiến Đông ném vấn đề sang cho Tiêu Trạch, Lãnh Thế Hùng bất mãn, khẽ hạ giọng tỏ vẻ bực bội: “Anh Tiêu mới đó mà đã tự nhận mình già rồi sao, đến bề dưới mà cũng không bảo được, vậy còn có lòng dạ nào mà lo chuyện công ty nữa? Đừng nói anh định lui về tuyến sau để cho con trai lên điều hành chứ.”
Tiêu Kiến Đông nói: “Trước mắt vẫn chưa có ý định đó.”
Lãnh Thế Hùng gật đầu, nhắc nhở: “Không cần biết cha con hai người ai nắm quyền, đừng quên chúng ta trước sau đều là những con châu chấu bị buộc trên cùng một sợi dây.”
Tiêu Kiến Đông lạnh lùng nhìn ông ta, “Yên tâm, những chuyện không có lợi cho mình, Tiêu Kiến Đông tôi tuyệt đối sẽ không làm.”
Nhiêu Hướng Niên đang hàn huyên với đám quan chức,