80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341793

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1793 lượt.

nghĩ, có nhiều lý do để người đàn ông của cô nói với cô hai chữ ấy.
Cô hơi ngẩng mặt, nhìn vào ánh mắt lúc này đang lộ rõ tâm trạng của anh. Nhưng đáy mắt ấy như bao phủ một màu nồng đậm, vừa sâu vừa tối khiến cô không thể nhìn thấy một tia sáng nào trong đó.
Anh chăm chú nhìn dáng vẻ nghiêm túc hiếm thấy của cô, giọng nói hơi trầm xuống: “ Anh không đoán trước được, có một ngày sẽ làm em phải trải qua chuyện như vậy”.
Thật sự không thể đoán trước. Thậm chí, ngay buổi tối bị tấn công cũng là lúc anh vừa nhận được tin tức. Trong khoảng thời gian vừa biến mất, anh để mặc bác sĩ xử lý miệng vết thương, còn mình vào thư phòng liên hệ điện thoại với Hàn Duệ trước.
Hơn mười năm qua, Thẩm gia ở Trung Đông đã thành lập lên một đế chế kinh doanh rất lớn. Mọi giao dịch huyết mạch ở Trung Đông đều bị Thẩm gia thâu tóm. Mấy tháng trước anh tự mình bay qua đó, ngoài xử lý công việc như thường lệ, anh còn tiện thể hoàn thành lời hứa với Hàn Duệ.
Trên thực tế, anh làm như vậy cũng không hẳn vì Hàn Duệ. Nơi ở của gia tộc Hàn Duệ, hành vi của những người Mĩ tương đương với việc xâm nhập địa bàn của anh, cho dù Hàn Duệ không đề cập tới, sớm hay muộn anh cũng sẽ ra tay giải quyết. Nhưng không ngờ, đối phương lại phản kích nhanh và trực tiếp như vậy. Xa cách hàng nghìn dặm, vượt qua bao trùng dương, dám ở trong lãnh thổ Trung Quốc làm chuyện chấn động.
Nhưng chuyện đó không phải là vấn đề quan trọng. Sau khi sự việc xảy ra, điều khiến anh hao tâm tổn sức tự hỏi chính là, lúc ấy, tay súng bắn tỉa bắn viên đạn thứ nhất, rốt cuộc hướng về phía anh hay là hướng về phía Thừa Ảnh?
Mọi việc xảy ra quá nhanh. Hơn nữa, trong thời điểm hết sức quan trọng, anh đã chuyên chú đem hơn phân nửa tâm trạng và sức lực đặt lên cơ thể cô khiến sự phán đoán trở nên rối loạn. Như viên đạn kia, vốn dĩ anh có thể tránh được.
Bao năm qua, đây là tình huống chưa từng xuất hiện nhưng dường như đều đã xảy ra trong tối nay. Cuối cùng, tất cả tuy đã được giải quyết và yên tĩnh trở lại, giống như trước kia, anh một lần nữa bình yên trải qua nguy hiểm. Nhưng lần này, dường như việc duy trì sự cân bằng và bình tĩnh trong một thời gian dài đã bị phá vỡ. Đó là sự che giấu dưới vẻ bề ngoài của sự việc, nhìn không thấy sờ không được nhưng dựa vào bản năng tự nhiên cùng cảm giác sắc bén đã được rèn luyện bao ngày, anh lập tức liền có thể cảm nhận. Sự việc một khi bị mất cân bằng, rất nhanh sẽ không thể kiểm soát. Trong khi nguy hiểm cũng sẽ ùn ùn kéo đến tấn công không ngừng.
Lúc này, cô vẫn sắc mặt tái nhợt ngồi ở đầu giường, có thể nhìn thấy miệng vết thương nho nhỏ trần trụi ở trên chân. Anh im lặng hồi lâu vì nhớ tới những lời Thẩm Băng nói: “ Tôi sợ cô ấy là điểm yếu của cậu”.
Anh không sợ cô sẽ trở thành điểm yếu của bản thân bởi điều đó chính là sự thật. Nhưng mọi lo lắng của anh đều bị Thẩm Băng lường trước, những người khác đều đã biết người phụ nữ này chính là điểm yếu của Thẩm Trì anh. Chỉ cần khống chế được cô liền tương đương với việc nắm giữ được anh đến vài phần.
Anh thậm chí còn có chút sợ hãi. Nếu không nhận được cuộc điện thoại kịp thời của người bạn Mĩ Quốc, giờ phút này không phải anh đã đánh mất cô?
Anh lớn lên trong thế giới ngầm từ nhỏ, quen sống dưới mưa bom bão đạn, nhìn ra âm mưu quỷ kế cùng sinh ly tử biệt. Để đạt được mục đích mà không từ mọi thủ đoạn. Trước lợi ích to lớn không thể không hi sinh, từ trước đến nay anh hiểu rất rõ quan điểm này, anh cũng hiểu rõ chỉ có đủ sự cứng rắn, lạnh lùng, mạnh mẽ mới có thể sinh tồn, mới có thể bảo vệ những người khác của Thẩm gia sống sót.
Thực tế, từ ngày anh tiếp nhận Thẩm gia cho đến nay, quả thật anh vẫn làm như vậy mà chưa từng phải hối hận. Tối nay cũng là lần đầu tiên duy nhất kể từ khi chào đời, anh hối hận vì đã lấy cô, hối hận vì đã kéo người phụ nữ đó vào thế giới ngập tràn hiểm nguy và máu tươi.
Cuộc sống của cô vốn dĩ quá ư đơn giản và sạch sẽ, không phải gào thét sợ hãi, hơi thở dồn dập, tay chân lạnh lẽo. Khi anh dùng cơ thể để bảo vệ lấy cô, mặc dù khói súng ở trước mắt, anh vẫn có thể cảm nhận rõ nét tiếng tim đập dồn dập cùng cơ thể run rẩy hỗn loạn của cô.






Chia Lìa(3)
Lái xe từ thành phố Z đến Tô Châu chỉ mất một giờ đồng hồ.
Thừa Ảnh ra nghĩa trang để khấn bái trước, sau đó trở về nhà cũ.
Ngôi nhà nằm ở trung tâm thành phố, được xây dựng mười mấy năm trước, vốn đã cũ kỹ nhưng hơn hết là nằm ở vị trí giao thông vô cùng thuận lợi, ngay cạnh trường tiểu học cô từng học. Trước khi ba qua đời, cô định cư ở Hải Vân, chưa từng nghĩ sẽ bán ngôi nhà này đi.
Ngoài thiết bị điện gia dụng, trong nhà không thừa nhiều đồ, cùng lắm là một ít quần áo cũ. Nơi này đã nhiều năm không có người ở, ngoài lớp bụi dày là vết nấm mốc rõ ràng.
“ Anh không đồng ý em ở đây một mình”.
“ Vì sao?”.
“ Không vì lý do gì cả”.
Rốt cuộc, Thẩm Trì bị cô làm cho mất kiên nhẫn, khóe môi hơi trễ xuống, lấy từ trong túi ra một điếu thuốc, cúi đầu châm lửa. Ánh lửa màu đ