Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341802
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1802 lượt.
u gì, hai giây sau mới lấy lại tinh thần, lông mày đang chau mạnh khẽ giãn ra, hờ hững đáp: “ Không sao”. Tựa như vết thương này đối với anh không có gì đáng nói.
Cho đến khi cô được xử lý xong xuôi, anh kiên quyết không để cho cô lại xem, mà dẫn bác sĩ sang phòng bên cạnh. “ Nghe lời”. Trước khi rời đi, anh từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt cô, dùng bàn tay không bị thương vuốt nhẹ mái tóc dài ẩm ướt của Thừa Ảnh: “ Anh còn chút việc phải làm, em nghỉ ngơi trước đi”.
Đây là căn phòng ở tầng ba, bố cục không gian giống y hệt căn phòng trước. Trong lòng Thừa Ảnh vẫn còn sợ hãi, cô không dám tới gần cửa sổ, tấm rèm dày được kéo kín không một khe hở. Thực ra, bình thường cô không có thói quen mở cửa sổ khi ngủ vì sợ ồn ào và hôm nay hoàn toàn là chuyện bất ngờ. Có thể, lúc chiều, người giúp việc đã dọn phòng cô, tiện tay mở cửa sổ cho thoáng gió rồi quên không đóng lại. Trận tập kích bất ngờ nửa giờ trước, đây là lần đầu tiên cô cận kề một trận mưa bom bão đạn thật sự. Mà khoảng cách giữa cái chết, có lẽ chỉ là một bước chân.
Nếu không phải trong giây phút nghìn cân treo sợi tóc, Thẩm Trì chạy tới trước mặt bảo vệ cô, nếu lúc ấy cô bước thêm vài bước lại gần cửa sổ, phải chẳng viên đạn sẽ xuyên thủng tấm kính, ngay sau đó xuyên qua cơ thể cô? Ngay buổi chiều hôm nay, cô mới nghĩ mình không thể không đối mặt với thế giới hắc ám đầy phức tạp nhưng đến tối, cô đã đặt một chân vào bên trong. Tuy rằng, tất cả mọi việc đều không phải xuất phát từ sự tự nguyện.
Chẳng bao lâu sau, có tiếng gõ cửa, Trần Nam đi vào, nói: “ Anh ấy bảo em sang đây với chị”.
Thừa Ảnh tựa vào đầu giường, hãy còn lơ đễnh, một lúc sau mới hỏi: “ Anh ấy bị thương, quả thật không sao chứ?”.
“ Vâng, đã xử lý xong. Ngược lại là chị…”. Trần Nam chọn chiếc sô pha đơn ngồi xuống, sắc mặt nghiêm túc hiếm thấy: “ Có phải bị dọa rồi không?”.
Hiện tại nhớ lại, tim cô vẫn chưa hết bàng hoàng nhưng cô không muốn nói ra điều đó, miễn cưỡng nở nụ cười, hỏi ngược lại: “ Kỹ thuật bắn súng của cậu rất chuẩn xác?”.
Đêm nay, lần đầu tiên cô nhìn thấy Trần Nam cầm súng giữa làn khói súng, đó là một hình ảnh khác, dường như hoàn toàn xa lạ.
Trần Nam thoáng suy nghĩ, cười thoải mái: “ Cũng không tệ lắm nhưng so với anh ấy thì vẫn chênh lệch một chút”.
Cậu ta hơi dừng lại, nhìn cô: “ Vì phải che chở cho chị, chuyện như ngày hôm nay, ngay cả súng anh ấy cũng chưa chạm vào”.
Bởi vì lúc đó cô đang hoảng sợ, bởi vì khoảnh khắc khẩn cấp chỉ mành treo chuông, anh chỉ có thể dùng thân để bảo vệ cho cô nên không đánh trả.
“ Tôi biết”. Cô nghe bản thân đang dùng giọng nói tơ nhện để trả lời Trần Nam. Sau một hồi im lặng, cô ngước mắt lên, nhìn thẳng vào người đàn ông được coi là tâm phúc của Thẩm Trì: “…Nhưng tôi không có cách nào để tiếp nhận, làm sao bây giờ?”.
Những lời này thật bất ngờ, Trần Nam nghe xong không khỏi do dự nhưng rất nhanh liền hiểu được. Từ nhỏ cậu ta đã đi theo Thẩm Trì, ít nhiều cũng bị ảnh hưởng bởi tính cách của anh, bình thường làm nhiều nói ít, mối quan hệ với phụ nữ bên ngoài khá ngắn ngủi, không cần cậu ta phải tốn nhiều tâm trí để dỗ dành, vì vậy cũng không có kinh nghiệm để an ủi người khác.
Hiện tại đối mặt với Thừa Ảnh, cậu ta chỉ có thể cố gắng tìm từ ngữ thích hợp, hi vọng đạt tới hiệu quả trấn an: “.. Lần đầu tiên chị trải qua chuyện này, khó tránh được cảm giác không quen. Nhưng…chuyện hôm nay chỉ là một lần ngoài ý muốn mà thôi. Chị xem, chị và anh ấy kết hôn đã mấy năm, không phải anh ấy vẫn luôn bình tĩnh như vậy sao?”.
“ Thật sự chỉ là ngoài ý muốn?”. Cô vô thức lặp lại những lời đó, ánh mắt ngập tràn sự hoài nghi.
“ Chỉ là ngoài ý muốn”. Từ ngoài cửa bỗng truyền đến một giọng nói.
Không biết Thẩm Trì bước vào từ khi nào, anh đưa tay ra hiệu với Trần Nam, người sau như trút được gánh nặng lập tức đứng dậy rời đi. Lúc đi ngang qua, Trần Nam im lặng dùng khẩu hình báo cho anh biết, tâm trạng của người phụ nữ trong phòng đang rất không ổn định. Khi Trần Nam đi ra, thuận tay đem cánh cửa đóng lại.
Phòng ngủ rộng bốn mươi năm mươi mét vuông, trong chớp mắt đã yên tĩnh trở lại. Nhờ ánh đèn ấm áp, Thừa Ảnh để ý anh đã thay chiếc áo sơ mi sạch sẽ khác, cổ tay áo xắn túy ý lên tận khuỷu, vết thương trên vai đã xử lý được vải áo che phủ, nhìn không ra.
Anh đến bên giường, nhìn gương mặt tái nhợt của cô, khẽ nhíu mày, thấp giọng nói: “ Vừa nãy dọa em rồi”.
Không giống với câu hỏi thăm của Trần Nam, Thẩm Trì dùng ngữ khí và câu nói khẳng định, hoàn toàn đâm vào suy nghĩ trong lòng cô. Cô vô thức nắm chặt ngón tay, mím môi không lên tiếng.
Khung cảnh tám chín giờ tối, cách bức màn dày, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng mưa rơi mau phía bên ngoài. Trong lúc nhất thời anh không ngồi xuống mà duy trì tư thế đứng thẳng, buông ánh mắt nhìn cô, như im lặng cân nhắc, một lát sau mới lên tiếng: “ Xin lỗi”.
Cô ngẩn người, ngẩng đầu.
Từ năm mười sáu tuổi biết anh đến nay, đã bao năm trôi qua như vậy, đây là lần đầu tiên anh nói với cô hai chữ này. Cô thật sự ngạc nhiên. Bởi trước đó cô chưa từng