XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341796

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1796 lượt.

ra gắn liền với rất nhiều người”.
Chủ đề này quá phức tạp và không tránh khỏi có phần tàn nhẫn. Sau khi anh nói xong, cô thấy tim đập mạnh. Trong trường hợp này, vốn không cần phải giải thích với cô, bởi vì liên quan đến sự an toàn và cái chết là chuyện của toàn bộ người nhà họ Thẩm và những người có quan hệ với Thẩm gia.
Trong đó hé ra mạng lưới quan hệ phức tạp rối rắm, kéo dài phạm vi rộng lớn mà anh chính là giao điểm quan trọng trong mạng lưới ấy. Một khi bị ngắt kết nối từ anh, tất cả mọi thứ sẽ nổ tung không còn tồn tại và sẽ có rất nhiều người bị ảnh hưởng.
Giống như ngày hôm đó ở sân bay, theo như lời Thẩm Băng nói: “ Đàn ông của Thẩm gia một khi có điểm yếu sẽ là việc hết sức nguy hiểm”.
Thừa Ảnh còn đang sững sờ thì Thẩm Trì đã rời khỏi chỗ đứng lên, như để đánh lạc hướng sự chú ý của cô, anh mỉm cười: “ Dù sao đây cũng là nhà của em, buổi chiều em có nhiệm vụ dẫn đường nhé”.
“ Được”. Cô lại nhìn anh rồi lên lầu thay quần áo.
Mặc dù đã cố gắng kiểm soát nhưng tâm trạng vẫn bị ảnh hưởng.
Sau khi nghe Thẩm Trì nói xong, cô không thể diễn tả được cảm xúc của mình. Giống như bị kìm nén hết mức, lại có vẻ như buồn bực khó hiểu, giống như bỗng nhiên bị ai đó vứt vào một nơi bí ẩn, lối vào một thế giới rộng lớn, cảnh tượng phía trước đen ngòm, cô không đủ khả năng để kiểm tra xem nó ra sao nhưng cuối cùng vẫn phải đối mặt với nó. Mà bóng tối ấy đang chuyển động mãnh liệt, tựa như gió lốc, tựa như thủy triều, sẵn sàng cắn nuốt lấy cô.
Rõ ràng đi giữa đám đông náo nhiệt như vậy nhưng trong tâm trí cô lại nghĩ đến chuyện khác. Cô nghĩ, xung quanh tất cả đều là vệ sĩ, công khai hay che giấu, ít nhất có hai mươi người. Sự tồn tại của họ chỉ được biết đến khi cô nhắc tới. Có lẽ còn cả những người ở vị trí đối lập, cũng ở một nơi bí mật gần đó, tùy thời mà hành động, không biết có bao nhiêu. Hoàn cảnh như vậy, giờ khắc này đối với cô trở nên chân thực. Cô từng nghĩ mình có thể chấp nhận nhưng ngay lúc này cô bỗng nhận ra sự thực bản thân vẫn chưa được chuẩn bị tốt. Mặc dù trong lòng đã rõ ràng như thế, hôm nay cô lại được Thẩm Trì cho xem, thế giới ấy chẳng qua chỉ là một góc của tảng băng trôi.
Cô bỗng không có hứng thú đi dạo, vì vậy mới đi lòng vòng được một tiếng đồng hồ cô đã đề nghị quay về.
“ Trung tâm các thành phố đều không có gì khác nhau, không có gì thú vị, chúng ta đi thôi”. Cô nói.
“ Sao vậy?”. Thẩm Trì quay đầu, lặng lẽ nhìn cô đánh giá: “ Sao lại có vẻ mặt mất hứng như thế?”.
“ Có sao không?”. Cô hỏi lại, hơi ngước mắt nhìn về phía anh: “ Em chỉ là không có tâm trạng…Người bình thường đi dạo trong hoàn cảnh này e là cũng không có tâm trí”.
Cô tỏ thái độ không tốt cùng sắc mặt trông thật cứng ngắc, biết rõ mình giận chó đánh mèo nhưng dường như đó là cách duy nhất để giảm một chút áp lực mạnh mẽ trong lồng ngực.
Thẩm Trì im lặng, ánh mắt dần tối đi, giọng nói thờ ơ: “ Chuyện này, anh nghĩ trước khi ra ngoài đã giải thích cho em hiểu”.
Là bất đắc dĩ? Hay do anh sớm đã quen với thái độ bình thường ấy? Nhưng cô không thể chấp nhận, càng không thể thích ứng được với bọn họ. Nhưng anh vẫn giữ sắc mặt lạnh lùng bình tĩnh, hạ mình nhìn cô, chỉ coi như cô cố tình gây sự mà thôi, giống như cô căn bản không hề có sự lo âu hay áp lực.
Cô dừng lại ở một ngã tư đông đúc trong nội thành, xung quanh tiếng người huyên náo, vô số gương mặt xa lạ lướt qua cô. Nhưng giọng nói của cô vẫn khăng khăng lãnh đạm: “ Em muốn về”.
Anh cũng dừng lại, im lặng nhìn cô trong giây lát, cuối cùng chỉ nói một tiếng: “ Được”.
Điều này tựa như bước ngoặt, khiến cho không khí của cuộc hành trình vốn dĩ rất vui vẻ và thoải mái bỗng trở nên gượng gạo. Lúc quay về, trời vừa sẩm tối, xe cộ tắc nghẽn, phía trước ngã tư có mấy làn xe đang xếp thành hàng dài. Ánh tà dương từ những tòa nhà cao tầng san sát nhau chầm chậm phủ bóng xuống. Những tia nắng lạnh lẽo cuối cùng rơi trên tấm kính xe tối màu làm hiện ra một màu vàng nhạt.
Trên đường đi, cô gần như không mở miệng, lúc này mới đột nhiên hỏi: “ Đây là kính chống đạn phải không?”. Cô vẫn nghiêm mặt khi nói chuyện, như đang ngắm nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ. Quả thật vấn đề này cô chưa từng để tâm. Một lúc lâu sau, bên tay phải mới truyền đến tiếng trả lời cực kỳ ngắn gọn: “ Ừ”.
Cô cắn khóe môi, tiếp tục giữ im lặng.
Sau bữa cơm tối, bầu trời đã hoàn toàn tối đen, cơn mưa thu ngắn ngủi mới tạnh lúc chiều, không biết từ khi nào lại tí tách rơi xuống. Người giúp việc thu dọn xong bát đĩa liền từ phòng bếp mang ra trà Long Tĩnh Tây Hồ vừa mới pha, mùi trà nhanh chóng lan tỏa khắp phòng khách. Thừa Ảnh uống tượng trưng hai ngụm rồi không nói một lời một mình lên lầu tắm rửa.
Cô đi rồi, Trần Nam ngồi xuống cạnh sô pha, hỏi: “ Khi nào chúng ta lên đường rời khỏi đây?”.
“ Ngày mai”. Thẩm Trì châm thuốc, cánh tay cầm điếu thuốc khoác tùy tiện lên lưng ghế sô pha, ánh mắt hơi dừng lại trên cầu thang tầng lầu rồi quay sang nói tiếp: “ Khi đến Tô Châu, cậu đặt hai vé máy bay. Sau khi cuộc hành trình kết thúc, tôi sẽ bay cùng Thừa Ả