Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341791

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1791 lượt.

nh quay lại Hải Vân”.
Hiển nhiên Trần Nam hơi sửng sốt. Anh tiếp tục nói: “ Cậu và những người khác vẫn lái xe về, không cần đi cùng”.
“ Nhưng như vậy sẽ không ổn”.
Thẩm Trì rút điếu thuốc thứ hai, vẻ mặt bình thản sau làn khói trắng nhạt: “ Không sao”.
Trần Nam còn muốn khuyên bảo tiếp, đúng lúc ấy có người cầm di động bước nhanh tới. Đó là di động của Thẩm Trì, điện thoại đã được kết nối. Đối phương vừa nghe thấy tiếng Thẩm Trì, ngay lập tức nói bằng giọng Anh Mĩ khá lưu loát: “ Thẩm, có chuyện này e rằng tôi không thể không báo cho cậu trước…”.
Thừa Ảnh trong phòng tắm tắm rửa rất nhanh, cô cố tình tăng nhiệt độ nước, không khí lạnh lẽo ẩm ướt toàn thân nhanh chóng bị xua tan. Lúc đi ra, cô phát hiện tấm rèm và cửa sổ phòng ngủ mở toang, những hạt mưa sơ suất theo làn gió lạnh nhẹ nhàng bay vào, thấm ướt mép cửa sổ và một mảng nhỏ sàn nhà. Thừa Ảnh lấy khăn mặt tùy tiện bọc mái tóc ướt sũng, đi đến khép cửa sổ.
Đúng lúc ấy, bên ngoài truyền tới tiếng bước chân vội vàng, hình như có người đang chạy bộ lên cầu thang tầng trên rồi đi thẳng vào căn phòng phía bên này. Cô quay đầu nhìn thoáng qua theo bản năng, tiếng bước chân hơi dừng lại phía bên kia cửa sổ, giây tiếp theo, cánh cửa phòng ngủ liền bị phá tung.
Bước chân của người đàn ông rất rộng, sắc mặt lạnh như băng. Thừa Ảnh có chút khó hiểu, giật mình vừa cầm chiếc khăn mặt giữ tóc, vừa đóng cửa sổ.
“ Thừa Ảnh”. Thẩm Trì trong lúc hô to, người cũng nhanh chóng chạy tới trước mặt, vươn một tay túm lấy người cô. Thừa Ảnh vội vàng không kịp chuẩn bị, chỉ cảm thấy bất ngờ bị một lực lớn ngăn chặn, toàn thân đang dựa sát cửa sổ bị mất thăng bằng, sau đó ngã nhào xuống nền đất.
Gần như cùng lúc, cô nghe thấy âm thanh chát chúa nổ tung bên tai. Cùng với đó là tiếng thủy tinh vỡ từ trên cửa sổ rơi xuống thành những mảnh kính vụn. Cô mặc áo choàng tắm, đôi chân trần để lộ ra bên ngoài bị mảnh kính vụn xẹt qua da, nhanh chóng truyền đến cảm giác đau đớn lạnh buốt. Nhưng âm thanh chát chúa ấy dường như chỉ là khúc nhạc dạo, bởi vì ngăn cách một vài giây sau, tiếng súng dày đặc như mưa bắt đầu xới tung phòng ngủ. Viên đạn lướt qua lớp không khí chập chùng, gió lạnh mang theo mưa bay vào, khiến tấm rèm mỏng quay tròn điên cuồng.
Trong phòng đã là một mảng tối đen. Chiếc đèn trần vốn vẫn phát sáng trong nháy mắt hắt xuống người Thẩm Trì cũng bị anh điều khiển tắt phụt.
Thừa Ảnh bị ngã xuống đất, nghiêng mặt theo bản năng, gò má dính sát nền nhà lạnh lẽo, tầm mắt có thể nhìn thấy chiếc giường tối om, gần như không thể lên tiếng trước tình huống trước mắt. Lúc này, tiếng súng dày đặc không ngừng một giây, dường như khó khăn lướt qua tai.
Cơ thể cô không khỏi cứng đờ, ngay cả hơi thở cũng trở nên ngừng trệ, đau đớn trên chân đã bị áp lực tinh thần khiến cô không cảm nhận được. Lúc này, cô chỉ nghe thấy giọng nói trầm lắng của Thẩm Trì từ trên đỉnh đầu trấn an cô: “ …Đừng sợ”.
Giọng nói của Thẩm Trì lạnh lùng trầm thấp, cũng rất ổn định. Cô há miệng thở dốc, giọng nói như bị chặn lại, một lời cũng không phát ra được. Còn anh nói xong câu đó liền không hề lên tiếng. Cơ thể anh như bao phủ hoàn toàn lấy cô. Chiếc áo sơ mi chất mềm dính lên mặt cô, qua lớp vải mỏng có thể nghe thấy tiếng tim đập mạnh trong lồng ngực anh.
Thời gian súng bắn kéo dài rất nhanh, ước chừng khoảng vài chục giây nhưng cô bị hành hạ tựa như trải qua hàng thế kỷ.
Có mấy vệ sĩ nhanh chóng cầm súng giảm thanh lao vào phòng ngủ, triển khai một cuộc phản công quyết liệt. Phía trước và phía sau ngôi nhà cũng bắt đầu chế độ phòng thủ và phản công, tập trung hỏa lực cao nhất để loại bỏ mối nguy, duy trì an ninh ngôi nhà.
Mùi khói thuốc dày đặc tràn ngập trong căn phòng tối. Cuối cùng, mọi thứ dần dần ngừng lại, yên tĩnh như lúc đầu. Từ đầu đến cuối cùng lắm chỉ mất hai ba phút. Có người bật đèn trần, tiếng chân bước qua đống vỏ đạn hỗn độn tới gần cửa sổ. Ánh sáng đột ngột phát ra làm cho Thừa Ảnh vô thức nhắm chặt mắt né tránh, sức nặng trên người cũng đã biến mất.
Thẩm Trì nghiêng người, kéo tấm chăn lụa từ trên giường, nhẹ nhàng bọc lấy cơ thể cô, sau đó mới đỡ bả vai giúp cô đứng lên. Trần Nam cầm súng ngắm trong tay, đi đến phía trước cửa sổ, hơi quỳ xuống nhìn, hạ giọng hỏi: “ Anh không sao chứ?”. Ánh mắt rất nhanh dừng trên vai Thẩm Trì.
Thừa Ảnh ngồi dậy, hai tai ong ong, toàn thân vẫn hơi choáng váng nhưng cô đã thấy ngay bờ vai phải bị thương của Thẩm Trì, chiếc áo sơ mi màu trắng nhạt đã bị máu tươi thấm ướt một mảng lớn.
“ Không sao, chỉ là đạn làm xước da”. Thẩm Trì thản nhiên trả lời nhưng ánh mắt vẫn dừng lại trên người cô gái đang ở trong lòng mình, sau khi xác định chân cô chỉ bị rách toạc bởi miếng thủy tinh cắt phải, lúc ấy anh mới đứng dậy, gọi bác sĩ vào.
Lúc bác sĩ giúp Thừa Ảnh khử trùng, Thẩm Trì vẫn im lặng đứng bên cạnh. Cô ngồi ở cuối giường, bàn chân hơi nhấc lên để bác sĩ tiện chăm sóc, gương mặt không che giấu nổi vẻ lo lắng: “ Em thấy phải xử lý vết thương của anh trước mới đúng”.
Không biết anh đang suy nghĩ điề