Tác giả: Từ Liễm
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341061
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1061 lượt.
họ đã nhún nhường nhau rất nhiều, nhưng dường như lại là đang làm hao phí sức lực của nhau vì tình yêu này.
***
Quân khu lại tổ chức một đại hội mừng công.
Ngoài cửa chính có vệ binh, sau khi kiểm tra giấy tờ tùy thân xong mới được vào trong. Phòng hội nghị giăng đèn kết hoa rất trang trọng. Liêu Hải Lâm đưa Vu Sính Đình cùng đi. Liêu Hải Lâm là người đứng đầu đoàn văn công, mang quân hàm đại tá. Hai mẹ con đi cùng nhau, Liêu Hải Lâm mặc quân phục xanh biếc, không đội mũ, nhìn qua trông rất ưu nhã, bước đi thong dong thu hút không biết bao nhiêu ánh nhìn. Lần đại hội này, những người đưa theo người nhà đến cũng không ít.
Thành viên của khu vực phòng thủ Thiên Tân cũng có mặt. Khu phòng thủ Thiên Tân là một bộ phận của khu phòng thủ Bắc Kinh, được cả quân khu Bắc Kinh và chính phủ giám sát.
Ngồi cùng bàn với Phùng Tranh Hiến, ngoài con trai là Phùng Mộ Huân ra còn có vài ủy viên của bộ chính trị. Họ đều là người của sư đoàn hoặc bộ tư lệnh, đều đeo quân hàm đại tá.
Vu Sính Đình không ngồi cùng bàn với Phùng Mộ Huân. Mẹ cô thì đang nói chuyện rất vui vẻ với phó đoàn Hải Chính, hoàn toàn bỏ quên cô rồi. Cô cũng chỉ nói vài câu với mấy người từng quen biết trong đại viện.
Ánh mắt Phùng Mộ Huân vẫn luôn hướng về phía Vu Sính Đình, lúc cô đang nhìn xung quanh thì bốn mắt chạm nhau. Đôi mắt Phùng Mộ Huân lấp lánh, anh nở nụ cười mơ hồ với cô.
Đại hội kéo dài đến hơn chín giờ mới tan cuộc. Liêu Hải Lâm đích thân tiễn mấy vị sĩ quan lên xe, lúc cảnh vệ lái xe đến đón thì Phùng Tranh Hiến cũng rời đi cùng ủy viên của khu phòng thủ. Lấy cớ ôn chuyện cũ, Liêu Hải Lâm lên xe đi với phó đoàn văn công Hải Chính.
Vu Sính Đình và Phùng Mộ Huân ngồi cùng một xe. Cô biết, đây chắc chắn là sự sắp xếp của bố mẹ hai bên.
Không khí bên trong xe có chút ngột ngạt, Vu Sính Đình nhìn thoáng qua viên cảnh vệ lái xe ở phía trước, hơi hạ thấp người mở cửa sổ bên cạnh.
Ngồi bên cạnh cô, Phùng Mộ Huân chủ động hỏi: “Dạo này sắc mặt cô không tốt lắm, có phải ngủ không ngon không?”
Cô bất giác sờ mặt, kinh ngạc nói: “Rõ lắm à?”
Phùng Mộ Huân thấy dáng vẻ nhăn nhó của cô mà buồn cười, “Ừ.”
Vu Sính Đình không biết nên tiếp tục nói chuyện thế nào, quan hệ giữa hai người hiện giờ vẫn có chút bối rối.
Phùng Mộ Huân cúi đầu nhìn cô và nói: “Không phải lo. Về nhà bác gái hỏi cô cái gì, cô cứ không nói gì là được.”
Anh biết cô đang lo điều gì. Liêu Hải Lâm cố gắng tạo cơ hội cho họ, không phải là anh không biết. Lần trước, vì gặp Hứa Diễn Thần ở cổng nhà hát Trung Quốc, cô đã né tránh anh. Anh không vội, anh nghĩ, dù sao thì cũng sẽ như dự tính của anh, cô và Hứa Diễn Thần sớm muộn gì cũng chia tay, hơn nữa điều anh muốn là cô hoàn toàn tự nguyện.
Xe dừng ở ngoài cánh cổng nhà họ Vu. Xuống xe, Vu Sính Đình nhìn Phùng Mộ Huân, ngại ngùng nói: “Đúng là ngại quá, anh cũng biết mẹ tôi…” Nói đến đây, cô hé miệng cười khổ, giọng điệu có chút gượng gạo.
Đột nhiên, Phùng Mộ Huân tiến đến gần cô, không e dè ánh mắt cô, thản nhiên nói: “Sính Đình, quả thật tôi có cảm tình với em.” Thấy Vu Sính Đình có vẻ kinh ngạc, anh lại nói tiếp: “Nhưng vậy thì sao chứ, tôi không ép em, nếu em không có ý với tôi, tôi sẽ không quấy nhiễu em.” Nói xong, anh nở nụ cười ôn hòa với cô, thật khiến Vu Sính Đình không biết nên đáp lời anh thế nào. Rõ ràng là lời nói rất thẳng thắn, nhưng lại mang theo cảm giác mạnh mẽ không che giấu nổi.
Mỗi một câu của Phùng Mộ đều vô cùng thỏa đáng, khiến Vu Sính Đình không phản bác được.
Vu Sính Đình xoay người đi qua cửa, Phùng Mộ Huân đứng ở ngoài, đưa mắt nhìn theo bóng lưng cô. Bỗng nhiên, Phùng Mộ Huân nhếch môi cười, hạ thấp người dựa vào xe, một tay thò vào túi, lấy điện thoại gọi cho Từ Tố.
Mấy anh em tụ tập trong hội sở của Phùng Nghị, chỉ mình Phùng Mộ Huân là dựa vào sô pha nhìn họ uống rượu mà chẳng nói lời nào. Phùng Nghị uống đến lúc ngà ngà còn muốn chạy sang phía đối diện chơi snooker. Phùng Mộ Huân không có thói quen uống nhiều, đôi lúc uống vài chén do phép lịch sự với mấy vị lãnh đạo quân khu, hoặc là ở những bữa tiệc mừng công, vì anh còn phải về đơn vị huấn luyện. Trước nay anh vẫn cho rằng, rượu là thứ mà uống nhiều sẽ gây rối loạn tư duy và suy nghĩ con người.
Từ Tố chợt hỏi: “Mộ Huân, sao lại không thấy lão Tam đâu?”
Phùng Mộ Huân giải thích: “Dạo này lão Tam bị bố đuổi ra ngoài, có ở chỗ mình mấy ngày. Mình tạm thời để cậu ta ở trong đơn vị.” Thấy Từ Tố nhịn cười, anh lại nhớ đến một việc: “À phải rồi, chẳng phải trong công ty cậu có mấy nghiên cứu sinh sao, vừa hay tháng Tư Đồng Đồng phải thi kỳ phụ, để họ đến phụ đạo cho con bé đi, chi phí thế nào bàn sau.”
Đồng Đồng mà Phùng Mộ Huân nói chính là cháu gái Phùng Á Đồng của anh. Chỉ cần là việc liên quan đến việc học của Phùng Á Đồng, anh đều đặc biệt quan tâm.
Từ Tố gật đầu đáp: “Được, chuyện này không thành vấn đề. Chuyện của cháu gái bảo bối nhà cậu cũng là chuyện của mình.”
Đã gần một tháng nay, Vu Sính Đình hầu như đếm