Tác giả: Từ Liễm
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341103
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1103 lượt.
br>Phùng Mộ Huân căn dặn qua điện thoại: “Phùng Nghị, từ bây giờ, cậu cử người theo dõi Hứa Diễn Thần cho anh, có động tĩnh gì báo ngay cho anh biết.”
Thứ Hai, Tiền Bội Bội lại đem số đá quý đấu giá đến cho Vu Sính Đình giám định. Nói cũng lạ, mỗi khi nhắc đến chuyện của Tiền Bội Bội và Phùng Nghị, Tiền Bội Bội đều đắc ý khoe rằng Phùng Nghị hào phóng đưa cô nàng đi tiêu tiền một trận; Nhưng sau đó lại quay ra chê bai anh ta, rồi nhanh chóng chuyển đề tài sang cô và Phùng Mộ Huân. Vu Sính Đình xấu hổ cười, không đáp lời.
Hai người nắm tay nhau ra đến đại sảnh, vừa lúc Vu Sính Đình nhận được tin nhắn của Hứa Diễn Thần.
Mai có rảnh không? Có một số chuyện muốn nói với em.
Vu Sính Đình e dè Tiền Bội Bội ở bên cạnh, vội vàng trả lời nhưng vẫn bị Tiền Bội Bội nhìn thấy. “Cậu vẫn liên lạc với Hứa Diễn Thần đấy à?”
Vu Sính Đình chỉ nói đơn giản: “Không, tại mấy hôm trước anh ấy đột nhiên gọi điện cho tớ, bảo là có chuyện muốn nói. Tớ đồng ý rồi.”
Vu Sính Đình còn chưa trả lời, Hứa Diễn Thần lại gật đầu nói: “Cũng tốt, cuối cùng cũng tìm được một người vừa ý bố mẹ em.”
Đáy mắt Vu Sính Đình không chút gợn sóng, cô nhìn anh ta, giọng nói chứa đôi phần trách móc: “Cũng đến lúc này rồi, chúng ta có cần thiết phải châm chọc nhau nữa không?”
Hứa Diễn Thần không ngờ cô lại trả lời mình như vậy. Lời nói của Vu Sính Đình khiến anh ta vô cùng xấu hổ, tự thấy mình quá kích động, lại khiến bầu không khí một lần nữa rơi vào thế bí bách. Một lát sau, anh ta nói: “Thật ra lần trước anh không bảo Hân Nhiên đến tìm em đòi tiền, anh không biết cô ấy lại làm thế. Đó không phải là ý của anh, em đừng hiểu lầm.”
Hứa Diễn Thần vẫn cho rằng, phản ứng quá khích của cô ngày hôm ấy là do cô nghĩ anh ta muốn đòi tiền cô.
“Không sao, với lại số tiền đó vốn là của anh mà, em chỉ tạm thời giữ hộ thôi. Vừa đúng vào thời điểm thích hợp, Quan Hân Nhiên nói với em, em hy vọng số tiền đó có thể giúp anh kịp thời.”
Hứa Diễn Thần nghe thế chợt cười, giọng điệu có vài phần tự giễu: “Em không phải giấu anh, anh biết trong số tiền đó, đa phần là từ khách hàng của bố em. Bây giờ anh đang nghĩ, mấy năm qua, em đứng sau lưng anh thầm lặng làm bao nhiêu chuyện, rốt cuộc là có bao nhiêu chuyện anh không biết.”
Vu Sính Đình cảm thấy Hứa Diễn Thần đang vì chuyện này mà chất vấn mình, cô suy nghĩ một lát rồi mới trả lời: “Ngụy Tử nói cho anh? Nếu như anh cảm thấy em tự tiện quyết định rồi khiêu khích giới hạn của anh, thì em chỉ có thể nói xin lỗi. Lúc đó em không nghĩ nhiều, nhưng em cũng chỉ là trung gian, còn đâu đều dựa vào năng lực của anh, thật sự không liên quan gì đến em cả.”
Nghe đến đó, Hứa Diễn Thần nhắm mắt hít một hơi thật sâu, như thể đang cố giấu tâm trạng tồi tệ của mình, “Đừng nói với anh như vậy, anh không nên trách em, anh chỉ hận…hận anh đã phát hiện ra quá muộn.”
Lúc Vu Sính Đình nghe Hứa Diễn Thần nói, cô nhíu chặt mày, không trả lời. Cô thật sự không rõ lần này Hứa Diễn Thần đến tìm cô là vì lý do gì.
Lúc này, Hứa Diễn Thần lại hỏi: “Phải rồi, em với Phùng Nghị có quan hệ gì thế?”
“Chẳng có quan hệ gì, chỉ là hai nhà quen nhau thôi, cũng không tính là thân thiết.” Vu Sính Đình cảm thấy vấn đề anh ta đặt ra thật kỳ lạ, lát sau lại hỏi: “Sao thế?”
“Không sao.” Hứa Diễn Thần thoáng giật mình, như thể nhớ ra cái gì đó.
Hai người nói chuyện với nhau một lúc, sau khi hỏi hết những nghi hoặc trong lòng, Hứa Diễn Thần liền gọi thanh toán. Vu Sính Đình ra đến cửa, Hứa Diễn Thần vẫn đi theo, còn thay cô đẩy cánh cửa kính ra.
Trên đường, xe cộ đi lại đông nghịt. Hứa Diễn Thần tự lái xe đến, sau khi tạm biệt Vu Sính Đình, anh ta bước về phía chiếc xe đỗ ở trước cửa.
Điều trùng hợp là, xe của hai người vô tình dừng cùng một chỗ. Đột nhiên, Hứa Diễn Thần đi qua đầu xe về phía Vu Sính Đình, nhìn cô rồi hỏi: “Sính Đình, em có hối hận vì đã yêu anh không?”
Vu Sính Đình nắm chặt tay cửa xe, nhìn người đàn ông trước mặt. Bất chợt có cảm giác chua chát khó hiểu, cô lại tỏ ra thản nhiên mà lắc đầu: “Không hối hận.”
“Anh cũng thế.” Nói xong, Hứa Diễn Thần tiến về phía trước, ôm trầm lấy cô. Vu Sính Đình ngỡ ngàng vì hành động đột ngột của Hứa Diễn Thần, cô giãy giụa, nhưng càng làm thế, Hứa Diễn Thần lại càng ôm cô chặt hơn, cánh tay ghì chặt như muốn nghiền nát cô vậy.
Hứa Diễn Thần cầu khẩn bên tai cô: “Đừng nhúc nhích, để anh ôm một lát thôi. Một lần cuối cùng.” Đây là lần đầu tiên Hứa Diễn Thần dùng giọng điệu khép nép như vậy để nói với cô.
Chỉ là một cái ôm trong chốc lát, Hứa Diễn Thần đột ngột buông cô ra, khôi phục lại thần sắc: “Nhìn em căng thẳng này, coi như là bạn bè bình thường ôm nhau một cái thôi mà, chắc là không sao chứ?”
Vu Sính Đình nhìn anh ta, không biết nên trả lời thế nào. Đột nhiên, cô phát hiện ra, hôm nay Hứa Diễn Thần rất lạ, nhưng cụ thể là lạ chỗ nào, cô không thể nói được.
Buổi tối hôm sau, Phùng Nghị vui vẻ đến nhà Phùng Mộ Huân, ném một sấp ảnh lên bàn, “Anh, chẳng phải anh bảo em theo