Tác giả: Từ Liễm
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341057
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1057 lượt.
i quá tam tuần mới mở miệng bàn chuyện.
Vu Sính Đình thấy ánh mắt nghiêm khắc của anh liền giải thích: “Không phải, chỉ là buổi liên hoan của công ty thôi, toàn bộ nhân viên đều tham dự mà, coi như để động viên mọi người…”
Anh không để tâm tới lời cô nói mà chỉ càng thêm nghiêm nghị, gằn giọng nói: “Anh đã bảo rồi, có chuyện gì liên quan đến công việc thì cứ tìm Phùng Nghị với Từ Tố, hoặc là Tuần Chính.”
Vu Sính Đình biết anh đang thật sự tức giận, vội bước tới ôm lấy anh và nói: “Em biết. Nhưng trước mắt em vẫn có thể tự giải quyết được, nói cho cùng thì không phải cái gì cũng nhờ người khác được. Thật mà, anh phải tin em.” Nói xong, cô chủ động hôn anh, giây tiếp theo đã bị Phùng Mộ Huân phản khách thành chủ, hung hăng hôn trả lại, còn cắn một cái vào môi cô.
Phùng Mộ Huân mở mắt nhìn cô, dáng vẻ say rượu này hình như còn mê người hơn. Cơ thể tiếp xúc một hồi khiến anh có chút mất tự nhiên.
Vu Sính Đình có phản ứng ngay, cô cúi đầu xuống, vừa hay thấy nơi nào đó dưới quần anh gồ lên, liền khẽ cười, ghé sát vào tai anh thỏ thẻ: “Mộ Huân…”
Một câu nói khe khẽ của Vu Sính Đình khiến Phùng Mộ Huân hoàn toàn bại trận, anh chỉ có thể ôm chặt thắt lưng cô. Lát sau, Vu Sính Đình nói còn nhỏ hơn vừa rồi, “Có phải anh muốn rồi không?”
Khuôn mặt Phùng Mộ Huân đỏ lừ, đôi mắt trợn trừng nhìn cô mang theo tín hiệu cảnh báo nguy hiểm.
Cô cúi đầu áp vào ngực anh cười khẽ, đấm anh một cái rồi lầm bầm: “Nếu anh muốn, mình về phòng…”
Vu Sính Đình còn chưa nói hết thì đã bị Phùng Mộ Huân bế thốc lên. Anh bước nhanh lên tầng, mở cửa phòng ngủ rồi đặt phịch cô xuống giường.
Phùng Mộ Huân nhìn cô không rời mắt, đầu tiên là cởi bỏ áo sơ mi của mình, rồi cúi người cởi bộ váy trắng cô đang mặc.
Cảnh đẹp đập vào mắt khiến huyết mạch trong người anh lập tức căng phồng.
Giờ phút này, khuôn mặt Vu Sính Đình đỏ lựng, cô nhắm mắt chứ không dám đối mặt với Phùng Mộ Huân. Anh liền cúi xuống hôn vào tai cô, tiếng nói trầm khàn đầy quyến rũ: “Điểm Điểm, nhìn anh. Nào?”
“Tại sao không dám nhìn anh?” Nói xong, anh lại cúi đầu như trừng phạt mà khẽ cắn vào ngực cô, khiến cô không thể không rên thành tiếng rồi mở mắt nhìn anh.
Anh cẩn thận hôn cô, từ ngực đi lên, đến xương quai xanh của cô.
Vu Sính Đình bấu lấy bờ vai anh, ánh mắt dán chặt vào anh, cô nhỏ giọng dặn: “Mộ Huân, anh nhẹ nhẹ một chút nhé…”
“Anh biết.” Mặt Phùng Mộ Huân đỏ lừ, như thể đang vất vả khống chế mình, anh còn khó chịu hừ một tiếng, mồ hôi lấm tấm nhỏ thẳng xuống khuôn mặt cô.
Vu Sính Đình nhẹ tay lau mồ hôi cho anh, rồi vùi mặt vào ngực anh.
Lần đầu trải nghiệm, anh do dự một lúc lâu, làm thật tốt những bước dạo đầu rồi từ từ tiến vào. Loại tư vị tiêu hồn này khiến anh không khống chế được lực, khiến cô đau đến mức la lên một tiếng.
Một lát sau, Phùng Mộ Huân mới chậm lại, chặn kín môi cô, vừa hôn vừa lẩm nhẩm dỗ dành cô.
Nghe Phùng Mộ Huân thì thầm câu “Anh yêu em” bên tai, Vu Sính Đình bất giác ôm chặt lấy anh, để tùy anh muốn làm gì thì làm. Hung hăng thêm mấy nhịp nữa anh mới chịu lui ra ngoài.
Nghỉ ngơi chốc lát, khi động tình một lần nữa, kỹ thuật của anh đã thành thục hơn nhiều.
Rong ruổi bên trên, anh không kìm lòng được mà nói: “Điểm Điểm, gọi tên anh đi.”
“Mộ Huân, Mộ Huân…”
Trong lúc mê loạn, cô thở dốc gọi tên anh, bấu chặt bờ vai anh, cơ thể mềm mại như ngọn cỏ nước. Xúc cảm ngọt tận xương tủy lan tới toàn thân khiến Phùng Mộ Huân càng điên cuồng hơn. Lần này, hai người duy trì được lâu hơn, nhanh như chớp, anh bóp chặt thắt lưng cô, nhanh hơn, mạnh hơn, gần như muốn nghiền nát cả người cô vậy.
Phùng Mộ Huân cúi đầu nhìn cô, tốc độ ở thân dưới vẫn chưa giảm. Anh nghĩ lúc này cô đã chìm đắm trong bể dục tịch, đã chính miệng gọi tên Phùng Mộ Huân anh, đã giao toàn bộ con người mình cho anh, hai người họ giờ đã thật sự không còn khoảng cách, được quấn quýt, được cảm thụ khát khao của nhau.
Sáng sớm tỉnh dậy, Vu Sính Đình vẫn còn gối đầu lên cánh tay Phùng Mộ Huân. Cô khẽ cựa người, phát hiện ra một tay Phùng Mộ Huân vẫn còn đang ôm mình. Do tính chất nghề nghiệp, Phùng Mộ Huân ngủ không sâu, lúc nào cũng sẵn sàng cảnh giác, vì vậy Vu Sính Đình vừa động đậy là anh đã tỉnh.
“Sao thế em?” Phùng Mộ Huân lại gần, nói khẽ bên tai cô.
Thấy cô đưa lưng về phía mình mà không nói lời nào, anh lại hỏi: “Không thoải mái à?” Nói xong, Phùng Mộ Huân đưa tay từ eo cô chậm rãi đi lên, hơi nắm lấy bầu ngực cô khiến Vu Sính Đình không khỏi run rẩy, vô thức co khuỷu tay huých anh.
Vu Sính Đình không nói lời nào, vẫn đưa lưng về phía anh như vậy. Thật ra cô đang rất xấu hổ, tình dục quả nhiên là chất xúc tác, hai người thẳng thắn bày tỏ, thân thể hợp nhất, không chỉ kéo gần khoảng cách giữa hai người mà còn khiến đôi bên trở nên rất ăn ý. Chuyện đêm qua còn chưa để cô hồi phục tinh thần, vậy mà Phùng Mộ Huân đã lại hôn lên cằm cô.
Trận cá nước thân mật đêm qua hình như vẫn chưa đủ với anh, đương nhiên anh không có ý định buông tha cho cô vào lúc này. Hôn từ bả vai lên đến bờ môi, rồi ra sau gá