Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134472

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/472 lượt.

u ấy cũng tin tưởng anh sẽ đến.” Lão Lý đi thẳng vào vấn đề, cũng không có ý định phí lời.
“Tôi tới đây không phải là vì ý nghĩa sâu xa phía sau tập văn kiện đó, thứ duy nhất tôi quan tâm chính là Hinh Ý.” Dư Chân nghiêm mặt nói.
“Không phải cậu ấy nhìn trúng anh vì điểm này sao? Nhưng mà…” Chân mày của lão Lý khẽ nhướng lên, thẳng tắp nhìn vào ánh mắt Dư Chân, “Tôi đồng ý thay cậu ấy gửi thứ này đến tay cậu không có nghĩa là tán thành với cách làm của cậu ấy. Hoặc có thể nói ý của cậu ấy vốn chỉ là nhờ anh dùng thân phận một người bạn mà đứng bên cạnh cô ấy. Về phần những chuyện khác, anh vẫn phải suy nghĩ cho thỏa đáng…”
“Nếu như bệnh tình của anh ta không nguy kịch, làm sao có thể để cho tôi biết chuyện này?” Giang Vũ Chính không có khả năng không biết Lưu Dư Chân anh là một người theo chủ nghĩa cơ hội, sở dĩ có thể đi đến bước này chẳng qua cũng chỉ là để cho mình được an tâm thôi.
“Cậu ấy không sao cả.” Lý Tử Ngôn mặc bộ đồ vest màu đen toàn thân tản ra một khí chất trầm lắng nghiêm túc, ánh mắt tràn ngập sự kiên định làm cho Dư Chân cũng cảm thấy kinh ngạc. Nếu chỉ là bạn bè hời hợt, làm sao có thể có loại kiên định liều chết này, anh ta càng ngày càng khẳng định Giang Vũ Chính và JL có quan hệ mật thiết, nhưng anh ta lại đảo mắt cười cười, cũng chẳng có liên quan gì đến anh, “Bất kể anh ta có chết hay không chết, tuyệt đối tôi sẽ không từ bỏ Hinh Ý.” Giang Vũ Chính đã nguyện ý cho anh cơ hội này, anh tuyệt đối sẽ không từ bỏ.
“Vậy tôi đây cũng anh cậu ấy nói với cậu một câu, cậu ấy không chết, Lâm Hinh Ý cũng sẽ không đi cùng anh; cho dù cậu ấy chết, cô ấy cũng sẽ không thuộc về anh. Nếu như lòng tin của anh quá tràn đầy, tôi nghĩ anh đã đánh giá thấp tình cảm của cô ấy dành cho cậu ấy rồi.” Dù cho Hinh Ý có gây ra thương tổn cho Vũ Chính hay vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện gì, nhưng dù là ai cũng có thể nhận ra cô đối với anh là loại tình cảm gì. Anh nguyện ý thay Vũ Chính đánh cuộc, nhưng chẳng qua làm vậy chỉ là để cho cậu ấy yên tâm làm phẫu thuật mà thôi.
Chiếc xe toàn một màu trắng lái vào bãi đỗ xe của bệnh viện, cô nhìn vào chiếc đồng hồ lớn bên ngoài, 10h đúng, chỉ tốn hơn một tiếng để lái xe từ biệt thự ven biển vào nội thành, ngay cả chính cô cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Nhưng mà điều khiến cho cô không thể tưởng tượng nhất chính là sau khi bước vào cửa bệnh viện là nhìn thấy hai người kia, xa xa nhìn thấy Lý Tử Ngôn đang nói chuyện với Dư Chân, bọn họ không biết đang thấp giọng nói gì đó, sắc mặt nặng nề muốn chảy nước. Sở dĩ cô liếc mắt đã nhận ra bọn họ không chỉ là vì nhìn thấy hai người châu Á trong đám người mà còn là vì hai người đàn ông xuất sắc như vậy đứng cạnh nhau đang thầm chỉa mũi nhọn đánh giá nhau, làm cho cô cũng cảm thấy kì lạ. Bất kể có thể nào thì giờ phút này Dư Chân hẳn là phải trấn thủ ở Giang Lâm. Vũ Chính và cô ở Mĩ, trong Giang Lâm cũng chỉ còn có Dư Chân và Hà Thư Mẫn trấn át đám người kia, nếu như anh ta đến vì việc chung, không có lý do gì cô không biết. Hơn nữa giờ phút này hai người kia cương nhau rõ ràng như thế, tuyệt đối không phải là việc công.
Cô mơ hồ cảm thấy không ổn, trong lòng như bị một tảng đá lớn đè nặng, bị đè nén đến không thở được. Đằng sau mỗi người dường như đang cất giấu bí mật nào đó, làm cho người ta khó có thể đoán được hay chạm đến được.
Tuy Lý Tử Ngôn ngạc nhiên vì trước đó cô nói sẽ không đến nhưng đã nhìn thấy thấy cô thì trong nháy mắt cũng không lộ ra một chút kinh ngạc nào, khóe miệng khẽ nhếch lên, cô làm sao có thể không đến chứ? Chỉ là hiện tại Dư Chân cũng đồng thời xuất hiện ở đây, mọi chuyện đều trở nên phức tạp.
Dư Chân nhìn thấy cô thì trong nháy mắt mỉm cười thật tươi, cô gái này, anh có trí thì nên thôi.
Hinh Ý lại không để ý đến Dư Chân, nghiêng nghiêng đầu nhìn về phía Lý Tử Ngôn, bước chân cũng không ngừng lại, “Sao lại ở đây, không phải cuộc phẫu thuật 11h mới bắt đầu sao?” Cô nhìn nhìn xung quanh, dường như không có ý định ngừng lại.
Lý Tử Ngôn giữ tay cô lại, sắc mặt bình tĩnh nói: “Không cần lên nữa, đã bắt đầu rồi.”
“Vì sao không nói trước? Sao tôi lại không biết?” Cô khe cau mày, nhưng vẫn xem như còn bình tĩnh.
Tập văn kiện Lý Tử Ngôn cầm trên tay bởi vì dùng sức quá nhiều mà hơi méo mó, anh đang do dự, không biết có nên đưa văn kiện đó cho cô không. Đó là kết cục cuối cùng mà cậu ấy hy vọng


XtGem Forum catalog