pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134475

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/475 lượt.

n khàn truyền đến từ trên đỉnh đầu cô, mơ mơ màng màng hỏi một câu, “Không phải đang ngắm sao sao?”
Cô nằm trong lồng ngực anh rầu rĩ cười, “Em mệt quá cho nên trực tiếp lại xe về nhà.” Lúc ra khỏi đường 15th, dường như anh đã bất động. Lúc đỡ anh lên xe, bộ dạng đã mệt mỏi gần muốn ngất đi vẫn nói với cô muốn lên tầng cao nhất của JL ngắm sao, rốt cuộc từ khi nào Giang Vũ Chính lại có những ý nghĩ lãng mạn kì quặc này đây, cô cũng không biết.
Cô cắn môi, môi run rẩy, cũng không dám khóc thành tiếng, hít thở một hồi lâu mới nói: “Chúng ta cùng móc tay đi, đến khi em già đi, anh vẫn phải ôm em như vậy…” Ngón tay phải của cô đan chặt vào ngón tay trái của anh, dùng sức run rẩy nói, “Không cho phép gạt em…” giọng nói tràn ngập giọng mũi.
“Đứa ngốc…” giọng nói của anh cũng tràn đầy dung túng cùng bất đắc dĩ, “Già đi rất tốt sao? Vậy không phải mặt em sẽ đầy nếp nhăn sao?” Biết rõ cô để ý đến cái này nhất, anh cố ý chọc giận cô.
“Mặt đầy nếp nhăn thì có làm sao?” Cô hít hít mũi, chậm rãi mở miệng nói: “Em chỉ muốn người đàn ông em yêu mỗi đêm đều nằm cạnh em, đến hừng đông.” Giọng nói không thể nào giấu được khát vọng, hạnh phúc cũng chỉ đơn giản như vậy, chỉ cần ở bên cạnh anh, làm chuyện gì đều thấy hạnh phúc.
***
Sắc trời dần u ám hơn, ánh tà dương còn giữ lại một chút tia sáng le lói lan tràn khắp các ngõ ngách của thành phố này, tiếng động ồn ào khắp những con đường phồn hoa, giáo đường chìm trong sự yên lặng, còn có những ngọn đèn rực rỡ trên những tòa nhà cao trọc trời.
Hinh Ý nhìn dòng xe thật dài trước mặt, nhíu chặt mày, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên tay lái, cái thành phố này, con đường này, thời khắc này, luôn chen chúc làm cho người ta thở không nổi. Trước ba ngày trước kia tiến hành phẫu thuật mở hộp sọ phải cạo tóc đi, cô rất muốn ở bên cạnh anh, nắm lấy tay anh mà đối mặt trò chuyện, dù cho chỉ là một chuyện rất nhỏ, chỉ cần anh biết anh luôn có cô bên cạnh là được.
Nhưng mà rạng sáng hôm nay Giang Lâm có một hội nghị cổ đông quan trọng, bởi vì liên quan đến việc xác định phương hướng phát triển và đối phó với nguy cơ tài chính trong tương lại nên vài đại cổ đông một mực không chịu thỏa hiệp, vẫn cứ lề mề làm gián đoạn đến tận hôm nay. Mà Hinh Ý bởi vì vẫn ở bên Mĩ, việc của Giang Lâm chờ cô xử lí cũng chồng chất như núi, cô đã bỏ qua rất nhiều cuộc họp gần đây rồi.
Dòng xe cuối cùng cũng chạy qua đèn xanh, màn đêm đã nặng nề buông xuống hai bên đường ngoài cửa sổ xe, biển báo giao thông nằm trên mặt đường phảng phất như một mũi tên không ngừng phóng về phía xe, toàn bộ lại trong nháy mắt bị nuốt hết vào đáy xe. Trong xe ngọn đèn mờ nhạt rọi vào khuôn mặt sáng tối không rõ của cô, không một chút biểu cảm gì.
Tiếng giày cao gót lanh lảnh đạp trên nền nhà bằng gạch men cao cấp, thanh âm cực kì thanh thúy trong phòng bệnh VIP, từng tiếng một động đến lòng người. Ngay tại góc cua cô đã nhìn thấy lão Lý đứng tựa vào tường ngay cửa phòng bệnh, dường như đang suy nghĩ gì đó, trên tay cầm một túi văn kiện, mặt không một chút biểu cảm. Trông thấy Hinh Ý đi tới, ánh mắt vẫn đang nhìn xuống mặt đất rơi trên người cô.
“Hình như tâm trạng của cậu ấy không tốt lắm, vừa rồi còn đá tôi ra ngoài…” khóe miệng hiện lên một nụ cười, nụ cười miễng cưỡng cay đắng.
Nghe thấy anh ta nói như vậy, cô biết là đã muộn. Thật ra Giang Vũ Chính rất ít khi tức giận, lúc đối mặt với công việc, dù cho có tức giận đến đâu thì vẻ mặt vẫn lãnh đạm. Nhưng mà, cô biết rõ chỉ có người anh tin cậy mới có thể làm cho anh lộ ra bộ mặt thật của mình, một Giang Vũ Chính chân thật, một khi tức giận cũng rất xấu tính, anh cũng giống như người bình thường, cũng cảm thấy bàng hoàng sợ hãi, cho nên cô càng cảm thấy anh giống như một đứa trẻ làm cho người ta đau lòng.
Nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, chỉ có ngọn đèn tường loé lên trong phòng khách, cô đưa ánh mắt về phía người nằm trên giường bệnh, chỉ cảm thấy mắt cay cay, khóe miệng không kìm được mỉm cười.
Người trên giường bệnh quấn chặt mình trong chăn, không để một tấc da thịt lộ ra ngoài, giống như một đứa trẻ to xác đang giận dỗi, làm cho người ta vừa tức vừa yêu.
“Ốc sên, ốc sên. Nhanh lộ đầu ra ngoài nào, bằng không ta sẽ đem bán ngươi cho Steven làm một bữa tiệc món ăn Pháp thật lớn…” Cô cúi đầu xuống trước giường anh, cách một lớp chăm mềm nói.
Người bên trong, khẽ động đậy người, vẫn k