Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134666
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/666 lượt.
t thật ra không biết cách che giấu tâm sự của mình.
Cô nâng ly lên nhẹ nhấp một ngụm, hơi nước trong ly bốc lên, giống như một mảng thủy tinh trong suốt mê người, “Anh ấy sẽ không sao, phải không?” Cô không nhìn về phía Hiểu Văn, chỉ nhìn ra mặt biển mênh mông, giọng nói mê man nhanh chóng bị sóng biển chôn vùi, không để lại chút dấu vết.
“Nhất định sẽ không sao. Vả lại, lúc còn nhỏ không phải chúng ta đã cùng đi xem tướng sao? Chị còn nhớ rõ mẹ em đã nói em có số vượng phu ích tử (mang lại thịnh vượng may mắn cho chồng con)…” Cô kéo đầu Hinh Ý lại, nhìn trái nhìn phải, sau một lần quan sát tỉ mỉ, kết luận: “Có nhìn thế nào thì em cũng không giống như người phụ nữ có tướng khắc phu!” Nét vui vẻ hiện rõ trên mặt.
“Nhưng mà hội nghị với tập đoàn Sở Thiên chiều nay tôi đã dời đi dời lại, Sở Thiên đang hoài nghi thành ý hợp tác của chúng ta…”
“Hội nghị kia sẽ để cho Hà phó tổng tham gia.” Giọng điệu lạnh lùng rồi cúp máy, xoay ghế quay người lại, nhìn ra những cửa sổ thủy tinh ngoài kia phản chiếu ánh nắng. Tâm trạng nặng nề, bất kể Giang Vũ Chính có ý gì, anh đều phải buông tay đánh cược một lần, ít nhất cũng đã tranh thủ, không phải sao?
“Alo, Lâm Hinh Ý, em có ở đấy không hả? Lúc làm việc chưa bao giờ thấy em nhùng nhằng như vậy, sao chỉ xuống phố một chuyến mà lại phiến toái như vậy…” Hiểu Văn đứng trước phòng thay quần áo bực bội thúc giục cô, đây đã là lần thứ ba trong hai tiếng qua.
“Vẫn chưa kẻ chân mày… đúng rồi, có nhìn thấy điện thoại di động của em không?” Cô trên tay cầm bút kẻ mày cẩn thận đứng trước gương làm xong bước cuối cùng.
“Chị làm sao mà biết điện thoại của em để đâu chứ…” mắt Hiểu Văn quả thật đã trắng dã ra rồi, tối hôm qua uống đến say khướt, rõ ràng là cô đã bảo quản gia cất hết những thứ có thể xem được thời gian, ngay cả điện thoai di động của mình cô cũng không biết cô giấu ở đâu.
Cô nhắm mắt lại cố suy nghĩ, tối hôm qua sau khi uống say với Hiểu Văn xong, cảm thấy mơ màng, sau đó… sau đó dặn dò quản gia cùng mọi người cất tất cả đồng hồ đi. Cô nhớ rõ lúc ấy có cầm điện thoại mà! Lạ thật, sao lại nhớ không nổi đã để đâu mất rồi.
Trong tay Hiểu Văn cầm backberry, nhìn vào nhật trình miệng lẩm bẩm: “Buổi trình diễn thời trang kia 11h sẽ bắt đầu, nếu chậm nữa chúng ta sẽ đến muộn mất…”
Cô vừa nghe 11h thì toàn thân run lên, cô cố gắng hết sức để mình không nhớ tới, không để cho mình chạm vào, nhưng trong đầu vẫn quay cuồng, 11h giờ sao? Cuộc phẫu thuật kia mới vừa bắt đầu sao? Lòng bàn tay cô đầy mô hôi, làm sao cho suy nghĩ của mình chỉ tập trung vào một chỗ đấy, giãy dụa trong một vũng bùn không còn sức thoát khỏi.
Hiểu Văn nhìn cô, nghiêm mặt hỏi: “Em làm sao vậy?” tuy cả ngày cô cùng Hinh Ý không hề trong thấy cô ấy có bất kì khác thường nào nhưng mà cô biết rõ, tối hôm qua Hinh Ý có lăn qua lộn lại thế nào cũng không thể ngủ say, mấy lần muốn cầm lên chiếc điện thoại trên đầu giường, rồi lại không một tiếng động buông ra.Từ nhỏ cô ấy chính là như vậy, lúc càng căn thẳng thì càng tỏ ra bình tĩnh lạ thường.
Hinh Ý không để ý đến cô, cau mày, dường như đang kiệt lực suy nghĩ thứ gì đó, đi về vào trong phòng thay quần áo, từng chiếc áo vest, áo sơ mi treo chỉnh tề của anh, các túi quần đều bị cô lục lọi, các giá áo va chạm vào nhau tạo nên âm thanh to đột ngột trong phòng thay quần áo yên tĩnh. Hiểu Văn dùng sức cầm lấy tay cô, nhìn ánh mắt có chút điên cuồng của cô, nghiệm mặt nói: “Em đang làm gì vậy? Chúng ta cùng nhau tìm…” Giọng nói trấn định mà bằng phẳng, cố gắng trấn an Hinh Ý đang khẩn trương.
Mà Hinh Ý chỉ mờ mịt nhìn vào hàng trăm bộ đồ vest trước mặt, màu trắng, màu đen, màu xanh đậm,… trong đầu là một mảnh hỗn loạn, tối hôm qua, cô lảo đảo ném di động vào túi áo nào đó. Cô hít một hơi thật sâu, xoay đầu lại nói với Hiểu Văn: “Bây giờ em muốn đến bệnh viện, chị nói với quản gia gọi người đến tìm hết trong đống đồ vest này rồi mang điện thoại di động đến bệnh viện cho em…” Sau khi nói xong cũng không quay đầu lại bước ra khỏi phòng.
Hai con đường bên ngoài bệnh viện, cây cối tươi tốt rậm rạp, ánh nắng xuyên qua khe hở của những chiếc lá cây rọi vào con đường lớn, nhỏ vụn mà loang lổ.
“Hình như anh không hề ngạc nhiên khi thấy tôi đến?” Dư Chân mặt một bộ đồ thoải mái, nhìn thấy Lý Tử Ngôn tuy có nghi hoặc nhưng cũng không kinh ngạc.
“Cậu ấy có thể đưa thứ đó cho anh xem chứng tỏ cậ