Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134485

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/485 lượt.

hông vạch chăn lên, giọng nói rầu rĩ truyền từ bên trong tới, “Ai là ốc sên?”
“Ừm…” Cô cố ý kéo dài giọng, tiếp tục chọc anh: “Nhất định là Steven mua không nổi con ốc sên nhà em rồi, cho nên phải tự mình nấu nó lên nha…” vừa nói xong thì xoay người bò lên giường luồn tay vào trong chăn ôm lấy anh. Cách một lớp mũ cô hôn khẽ lên đỉnh đầu anh, rồi lại không nói nên lời, hốc mắt càng ngày càng cảm thấy nóng bừng chua xót. Tay nhẹ nhàng định cởi mũ ra nhưng lại bị anh nắm lấy, ngón tay của anh mát như vậy, làm cho cổ tay cô dường như không cảm nhận được chút nhiệt độ nào.
“Rất xấu…” Anh nhẹ nhàng mà nỉ non, giọng nói nhỏ đến nỗi không nghe ra chút tình cảm gì, nhưng lại làm cho nước mắt của cô chảy xuống, nhỏ lên chiếc gối mềm, nhanh chóng biến mất không còn dấu vết.
Tay cô bưng lấy khuôn mặt anh, giọng nói vang lên trong bóng tối kiên định lạ thường, “Anh có biết lúc anh bị tai nạn ở Chamonix đã trở nên như thế nào không? Xấu xí gấp trăm ngàn lần so với lúc này… nhưng mà, trong mắt em, trong lòng em…” cô dừng lại một chút, hôn hôn lên đôi môi hơi khô nứt của anh, “Anh vĩnh viễn là một Giang Vũ Chính đánh đàn dương cầm và ngẩng đầu lên cười với em, đều là một vương tử trong lòng em…” Cô tháo mũ của anh xuống, ngón tay mơn trớn đỉnh đầu trơn bóng không một sợi tóc, mơn trớn những vết sẹo lớn nhỏ kia, mơn trớn vết thương cùng nỗi đau trong lòng anh.
Anh không lên tiếng, để cô tùy ý kéo đầu anh dựa vào ngực cô, mặt của anh dán lên lồng ngực cô, trước ngực cô có một mùi hương Đông phương nồng đậm thần bí nóng ẩm, hương vị của cây cỏ, mùi hương của đàn hương pha lẫn với hương quất tạo nên một hương vị mê người. Trong những người phụ nữ anh quen biết cũng có không ít người dùng nhãn hiệu này, nhưng mà hương vị của cô lại không giống với người thường, làm cho anh không có cách nào kìm chế được mà sa vào đó.
“Ngày đó, em đừng tới được không?” Tùy ý để cho mùi hương của cô vây quanh anh, nhưng vẫn không có cách nào không nói ra câu kia.
“Được…” nước mắt của cô rơi trên đỉnh đầu trơn bóng của anh, một đường nhỏ xuống từ cằm anh rồi xuống đến xương quai xanh của anh, “Em đã hẹn với Hiểu Văn đi đến spa Địa Trung Hải, để cho anh bước ra từ phòng phẫu thuật có thể nhìn thấy bà xã của mình xinh đẹp rạng ngời…” Cô nghẹn ngào, nói không nên lời, cuối cùng dừng lại một chút mới nói: “Anh không được quên anh đã hứa với em…”
“Ừ không quên đâu…” Anh hôn lên nước mắt của cô, miệng còn lẩm bẩm, “Hứa rồi…”
***
“Phần văn kiện đó tôi đã gửi đến cho cô ấy.” Giọng nói của lão Lý từ phía sau anh nhàn nhạt truyền tới.
Vũ Chính chỉ nhìn tòa nhà cao trọc trời thông qua cửa sổ thủy tinh thật to trước mặt, không đeo mắt kính, thật ra thì nhìn thứ gì cũng mơ hồ. Có thể anh cũng không phải đang nhìn thứ gì đó, dường như đang nghĩ đến một chuyện khác, khóe miệng hiện lên một nụ cười dịu dàng mà nhạt nhẽo. Nghe thấy tiếng của lão Lý, chỉ nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.
“Cậu có nghĩ tới nếu như cô ấy biết thì sẽ như thế nào không?” Anh đồng ý giúp Vũ Chính làm chuyện này không có nghĩa là cũng đồng tình với cách làm của cậu ấy, ngoại trừ tên ngốc Vũ Chính này, trên thế giới này làm gì còn người đàn ông nàosẽ làm chuyện như vậy chứ?
“Những thứ đó đều không quan trọng.” Lời nói của anh tràn ngập vẻ quyết liệt, làm cho người ta phải chịu thua bởi sự quật cường đó. Nhưng mà, con đường mà anh đã cố ý trải ra cho cô cũng không phải thứ mà cô muốn, chỉ là anh chưa bao giờ biết, cho tới bây giờ cũng không hề nghĩ tới, trước kia không có, bây giờ cũng không.
Lão Lý nhìn một bên má trái của anh, tuy vẫn tái nhợt, gầy đến nỗi khuôn mặt nhọn như đao khắc nhưng đây là sắc mắt tốt nhất của anh mà anh ta nhìn thấy gần đây. Giống như ánh chiều tà đã gần cạn kiệt, không còn sức lực của giữ lại một tia sáng cuối cùng dành cho cô.






Tội gì
Hinh Ý ngồi trong ban công ngoài phòng ngủ, làn gió biển nhẹ nhàng xen lẫn hương vị mới lạ của nước biển đánh vào mặt, gió thổi bay áo khoác ngoài màu trắng của cô, một làn sương nhẹ nhàng trong gió bao quanh cô.
Hiểu Văn không một tiếng động đưa cho cô một ly rượu táo: “Đang nghĩ gì vậy?” Hinh Ý tìm đến cô nhưng mà lâu như vậy Lâm Hinh Ý cũng chỉ gạt cô sang một bên, lẳng lặng suy nghĩ chuyện của mình. Thật ra càng bình tĩnh như vậy lại càng làm cho cô cảm thấy sợ, Hinh Ý mà trước cô kia biế


Pair of Vintage Old School Fru