Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134700

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/700 lượt.

i chỉ là mặt trái, cơ cấu hoạt động của Lâm thị vẫn rất bình thường.” Cô hơi giật mình, tại sao là hỏi chuyện này?
Hinh Ý lại cười cười hỏi: “Chẳng lẽ dì không tin tưởng cháu?”
Phương Đổng xấu hổ ho khan: “Sao lại thế được? À, đúng rồi, gần đây sức khỏe của Vũ Chính đã khá hơn chút nào chưa? Lần trước trong bữa tiệc nhìn thấy nó, hình như sắc mặt không được tốt lắm.” Bà thức thời nhanh chóng chuyển đề tài.
“Nhờ phúc mọi người quan tâm, gần đây cũng không tệ lắm.”
Thật ra thì cô rất muốn nói, không có mọi người “quan tâm” có lẽ sẽ nhanh khỏe hơn. Thời gian trước lúc nghe nói anh một lần nữa trở lại Giang thị, biết rõ anh cần nghỉ ngơi mà vẫn cứ kéo đến nhà “thăm nom”.
Lúc Hinh Ý về đến nhà đã là hơn bảy giờ tối, hôm nay bởi vì hủy bỏ một hội nghị buổi chiều cho nên cô về nhà sớm hơn bình thường.
Nhưng mà dù có về nhà theo thời gian bình thường thì Vũ Chính cũng về trễ hơn mình. Trước kia bởi vì Giang Vũ Minh nhúng tay vào Giang thị, rất nhiều thứ bị làm cho rối tung, hiện tại Vũ Chính cầm lái một lần nữa, tất nhiên sẽ không để cho Giang thị tiếp tục xuống dốc, cho nên khoảng thời gian này vô cùng bận rộn.
Hinh Ý cho dù có lo lắng cho sức khỏe của anh cũng không làm gì được, dù sao việc Vũ Chính đã quyết thì trên thế giời này cũng không có ai có thể thay đổi được.
Nhưng mà lúc Hinh Ý lái xe vào gara cảm thấy rất khó hiểu, hôm nay lái xe đã đưa anh ra ngoài xe nhưng giờ xe vẫn còn đậu trong gara.
Hinh Ý đi vào trong vườn hoa, xa xa nhìn lên thư phòng, trong thư phòng không có ánh đèn, mà phòng ngủ lại có ánh đèn nhàn nhạt xuyên qua bức màn.
Cô cảm thấy rất khó hiểu, từ sau khi anh trở về từ Mĩ, anh dường như mỗi lúc trời tối đều ở trong thư phòng đến gần mười một giờ mới trở về phòng ngủ.
Bởi vì lo lắng nên bước chân cũng nhanh hơn.
Đẩy mạnh cửa bước vào, quản gia vội vàng chạy tới.
“Vũ Chính về rồi sao? Đang ở trong phòng ngủ sao?” Cô nóng lòng hỏi thăm.
Quản gia tuy cũng lo lắng nhưng lại không nóng vội, “Chiều nay thiếu gia đã trở về, lúc về sắc mặt không được tốt lắm, sau khi xuống xe thì trợ lí Thẩm đã cõng thẳng vào phòng. Trợ lí Thẩm nói có thể thiếu gia quá mệt mỏi nên bị đau đầu, còn nói thiếu gia dặn không cần phải gọi bác sĩ. Vừa rồi thiếu gia nhận một cuộc điện thoại nên đã bảo trợ lí Thẩm về công ty lấy văn kiện.”
Hinh Ý cau mày, bước nhanh lên cầu thang xoắn ốc. Bình thường khi được người khác cõng xuống xe Vũ Chính đều cảm thấy không được thoải mái, hôm nay lại chịu để người khác trực tiếp cõng lên phòng ngủ, cô càng nghĩ càng lo lắng.
Trong phòng chỉ có chiếc đèn âm tường le lói, sau khi Hinh Ý đẩy cửa phòng ra, giẫm lên tấm thảm mềm mại đến bên cạnh giường.
Chỉ thấy Vũ Chính đang lẳng lặng nằm trên giường, tuy đang ngủ nhưng vẫn cau mày. Dù chỉ có ngọn đèn âm tường nhưng vẫn có thể nhìn ra khuôn mặt trắng bệch của anh.
Hinh Ý nhẹ nhàng ngồi bên mép giường, lấy tay khẽ vén những sợi tóc rơi trên trán anh sang một bên, ngón tay cảm thấy ươn ướt, thì ra là mồi hôi.
Đau lòng vô cùng, cô chỉ có thể cúi đầu đặt những nụ hôn nhỏ vụn trên mặt anh, giống như chuồn chuồn lướt nước, sợ đánh thức anh.
Nhưng anh lại hơi giật giật, chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy cô thì khóe miệng yếu ớt hiện lên một nụ cười.
Đôi mắt Hinh Ý rưng rưng, nhẹ nhàng cười với anh, nắm tay của anh nói: “Đánh thức anh rồi sao?”
“Không có, anh mơ một giấc mơ, trong mơ có em và anh, còn có một công chúa đến hôn chúng ta, cho nên anh không thể chờ đợi được nữa mà tỉnh lại.”
“Chỉ biết ba hoa! Đầu còn đau không? Có muốn em gọi bác sĩ đến ngay bây giờ không?”
“Cũng không phải bệnh gì nặng, cùng lắm chỉ là mệt một chút thôi, nghỉ ngơi một lát là được rồi.”
“Nếu không thì sắp xếp thời gian đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe đi, lần trước không phải bác sĩ Dương đã nói anh phải trở lại bệnh viện…”
“Anh đói bụng, anh còn chưa ăn cơm trưa nữa.” Người này am hiểu nhất chính là đánh trống lảng.
Nhưng là lần này lại làm cho Hinh Ý tức giận, “Vì sao còn chưa ăn cơm trưa, Kelvin làm gì hả? Anh ta…” cô hơi kích động.
“Anh đói bụng.” Lại khoác lên mình cái ánh mắt đáng thương, đây quả thật là đòn sát thủ.
“Được rồi, để em gọi quản gia mang đồ ăn lên.” Hinh Ý dỗ dành anh.
“Anh muốn ăn mì Ý hải sản do em nấu.” Người này am hiểu nhất chính là một tấc lại tiến thêm một thước.
Hinh Ý nhìn thấy sắc mặt yếu ớt tái nh