Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134476

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/476 lượt.

ợt của anh, không thể tưởng tượng được anh còn nhớ đến món mí Ý hải sản.
Đó là món mà lúc còn bên Mĩ cô đã đọc sách và nấu cho anh ăn trong nhà trọ. Bọn họ học đại học ở hai thành phố khách nhau, Noel năm đó, anh một mình lái ô tô vượt hơn 1000 km đến gặp cô.
Boston tuyết trắng bồng bềnh, cô từ trên cửa sổ nhà trọ nhìn xuống, Vũ Chính mặc áo khoác màu đen đứng tựa vào xe, thở ra khói trắng phất tay với cô.
Giờ khắc ấy, những giọt nước mắt nóng hổi lưng tròng.
Trong căn hộ không có gì cả, chỉ còn một chút súp hải sản còn lại của buổi trưa, cô lấy nó làm cho anh món mì Ý hải sản.
Thật ra thì Vũ Chính cũng  không nghĩ tới một Lâm Hinh Ý được nuông chiều từ bé lại biết nấu ăn, vừa ăn vừa khen ngợi cô đảm đang.
Thật ra thì cô cũng muốn nói cho anh biết, cô chỉ biết làm món này.
Nhưng lại không ngờ rằng anh đột nhiên nói: “Từ nay về sau, không cho em nấu cho những người khác ăn, chỉ được nấu cho anh ăn.”
Cô không biết, thì ra anh trong mắt người khác luôn khách sáo giữ lễ lại có thể báo đạo như vậy.
Trong nháy mắt đã nhiều năm như vậy, không nghĩ tới anh vẫn còn nhớ rõ.
“Được, em đi nấu.” Hinh Ý lấy lại tinh thần, đã nhiều năm như vậy không xuống bếp rồi sao.
Nhưng mà Giang Vũ Chính, anh là kẻ bại hoại nhất trên thế giới.
Lúc Hinh Ý làm xong món mì Ý hải sản mang tới trước mặt anh, đút cho anh hai miếng anh lại nói no rồi, không thèm nể tình chút nào.
Vốn muốn bắt anh phải ăn nhiều một chút, nhưng nghĩ kĩ lại, bời vì anh đã làm phẫu thuật dạ dày cho nên mỗi bữa ăn không được bao nhiêu, thì thôi vậy.
Khi cô muốn đi ra ngoài thì Vũ Chính gọi cô lại.
Mặt Hinh Ý đầy vẻ nghi hoặc nhìn anh, anh lẳng lặng nói: “Tuần sau anh muốn sang Mĩ.”
Hinh Ý cũng yên lặng không nói gì.
“Không được.” Cô đột nhiên nói.






Lễ vật
Hinh Ý nhìn thật sâu vào mắt anh rồi xoay người rời bước ra khỏi phòng, không để cho anh có một cơ hội phản bác nào.
Cô có thể mặc kệ công việc của anh, mặc kệ chuyện làm ăn của anh ở bên ngoài thế nào, nhưng mà cô không có cách nào mặc kệ sức khỏe của anh.
Từ một tháng nay khi anh trở lại Giang thị, mỗi ngày đều bận đến tối mặt tối mũi. Vậy nên sức khỏe sau khi trở về được chăm sóc cẩn thận đã bắt đầu khởi sắc nay lại lóe lên báo động đỏ. Ngày hôm nay đầu đau như vậy cũng không phải lần đầu tiên, cô còn cố ý tìm bác sĩ cố vấn, bác sĩ nói có thể là di chứng sau lần não bị tổn thương, phải đưa anh đến bệnh viện làm kiểm tra toàn diện một lần nữa.
Hết lần này tới lần khác Vũ Chính đều nói đó là chuyện nhỏ, ai mà không bị đau đầu, gần đây hơi mệt mỏi mà thôi.
“Vậy làm phiền bà Giang, tôi về trước.” Sau đó liền xoay người đi theo con đường cũ.
Hinh Ý vừa nhìn thấy bóng lưng anh biến mất tại hành lang thì cúi người nhìn tập văn kiện trong tay.
Cứ như vậy trong thoáng chốc, cô vô cùng muốn mở tập văn kiện kia ra, có thể tất cả những nghi hoặc của cô có thể tìm được đáp áp trong này. Nhưng mà nếu như cô mở văn kiện này ra, vậy thì câu “em tin anh” lúc trước đã nói với Vũ Chính sẽ là tổn thương lớn nhất đối với anh.
Cô do dự, nắm càng chặt tập văn kiện trong tay, nhìn bình hoa đã được đặt lại trên tủ. Cuối cùng cô hít một hơi thật sâu, cầm chặt tập văn kiện xoay người đi vào phòng ngủ.
Tất cả đèn trong phòng ngủ đều được mở lên, những đồ vật trong phòng đều hiện ra rõ mồn một, nhưng mà có nhiều thứ lại mơ hồ như vậy làm cho Hinh Ý cảm thấy rất áp lực.
Cô đến gần giường, nhìn Vũ Chính đang nhắm mắt nằm trên giường.
Nhẹ nhàng mà thở ra một hơi, nói: “Vừa rồi gặp Kelvin ngoài hành lang, anh ta đưa cho anh tập văn kiện này.”
“Ừ!” Cô cầm văn kiện đưa cho anh.
Vũ Chính mở to mắt, nhìn tập văn kiện, không cầm lấy, chỉ nói: “Em xem giúp anh đi!”
Hinh Ý không ngờ anh lại nói như vậy, nhất thời không có phản ứng, một lúc sau mới thở dài.
“Anh biết em chưa bao giờ hỏi đến chuyện công việc của anh mà, trước kia không, hiện tại cũng không.”
“Cái này có liên quan đến Lâm thị.” 
Cô nghe thấy câu nói kia thì sững sờ, có quan hệ với Lâm thị? Anh nguyện ý cho mình biết sao?
Hinh Ý chậm rãi mở văn kiện ra, xem nội dung từng tờ từng tờ một, vẻ mặt càng ngày càng ngưng trọng.
“Anh tính đá hết tất cả các nhân vật kì cựu trong Lâm thị cùng Giang thị ra khỏi hội đồng quản trị sao?” Cô dò hỏi.
“Không chỉ có các nhân vật k


XtGem Forum catalog