Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134512
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/512 lượt.
hi ra khỏi thang máy, Vũ Chính lại bảo Kelvin buông tay, anh muốn tự mình đi đến.
Bầu không khí vô cùng nặng nề đau thương, mẹ của Hinh Ý ngồi trên chiếc ghế dài bên hành lang, bộ dạng thất thần nhìn về phía trước, trong tay nắm chặt một miếng ngọc, đây không phải là một miếng ngọc tốt nguyên chất, nhưng lại là sính lễ duy nhất nhà họ Lâm trao cho bà lúc kết hôn với ba Lâm. Nhiều năm qua đi, bà đã đeo vô số châu báu, nhưng miếng ngọc bình thường này lại chưa từng rời khỏi người bà.
Hinh Ý đứng bên cạnh mẹ mình, tay nhẹ nhàng vuốt lưng mẹ giống như đang làm với một đứa bé.
Cô vừa di đời ánh mắt thì đã thấy Vũ Chính đứng một góc.
Vũ Chính cũng đang nhìn cô. Anh trông thấy khuôn mặt tái nhợt của cô, môi không có một chút màu sắc gì, đôi mắt sưng lên vì khóc, chóp mũi hồng hồng. Hinh Ý xinh đẹp của anh giờ phút này đã trở nên tiều tụy không còn chút sức sống nào, quần áo màu trắng trên người cô càng làm nổi bật sắc mặt trắng bệch của cô. Anh chỉ làm thấy lòng mình đau, anh muốn đi đến ôm lấy cô mà nói anh đã trở về, có anh ở đây, không phải sợ.
Cô yên lặng nhìn anh trong chốc lát, ánh mắt không hề mang theo chút tình cảm nào. Qua một hồi lâu, cô mới bảo chị Hàng đến đỡ mẹ, đi về phía anh. Cô không có bất cứ ý gì muốn gặp anh, nhưng mà không muốn anh đến gần kích động đến mẹ, cô không biết làm sao mẹ lại biết chuyện văn kiện kia, nhưng giờ phút này những gì cô có thể làm cũng chỉ là bảo vệ người nhà của cô.
Cô cách Vũ Chính hai bước thì dừng lại, “Chúng tôi không muốn nhìn thấy anh ở đây, anh đi đi!” Cô cực kì đè nén muốn cho mình bình tĩnh một chút, nhưng mà giọng nói vẫn có chút run rẩy. Giờ khắc này cô muốn làm rất nhiều thứ, kể cả việc cho anh một cái tát.
Nhưng mà, cô lại rất muốn ôm lấy anh, nói cho anh biết lòng mình đau đớn thế nào. Cô hận mình như vậy, rõ ràng hận anh đến chết nhưng lại hy vọng đây không phải là sự thật, cô thật sự muốn anh nói với mình chuyện này không phải anh làm.
Vũ Chính vừa di chuyển xe lăn về phía trước, Hinh Ý đã lùi lại một bước.
“Em hãy nghe anh nói…”
“Tôi hỏi lại anh một lần nữa, văn kiện kia có phải là anh đưa tới không?” Cô rất hy vọng anh có thể nói không phải như vậy nha, dù cho có là lừa gạt cô, cô cũng không muốn như bây giờ, lòng cô như đang bị cắt thành từng mảnh.
Vũ Chính cũng đau khổ nhắm hai mắt lại, “…”
“Vậy có phải anh từng có tranh cãi với ba ba trong điện thoại không?” Cô chỉ có thể bất lực nhìn thế giới của cô từ từ sụp xuống.
“Thật sự anh và ba có thảo luận, nhưng mà cuối cùng ba…” Anh cố gắng giải thích.
“Giang Vũ Chính, anh đi ngay cho tôi! Tôi thật sự không muốn tranh cãi với anh ở đây.” Thảo luận? Thảo luận mà làm cho ba ném vỡ hết bình hoa trong thư phòng sao? Thảo luận mà lại viết xuống tám chữ vô cùng đau đớn kia sao. Cô trừng mắt nhìn anh, hai mắt đã một ngày một đêm chưa hề nhắm lại đã nổi lên những tơ máu màu đỏ.
Đôi mắt anh nhìn chỉ cảm thấy đau lòng, vươn tay muốn bắt lấy tay của cô, “Anh…”
Nhưng lại bị cô dùng sức đẩy ra, anh chỉ có thể kinh ngạc nhìn cô.
Hinh Ý cắn răng nhịn xuống không cho nước mắt chảy ra, “Tôi bảo anh cút đi!”
Vũ Chính chưa từng từ bỏ ý định tiếp tục đến gần cô, Hinh Ý đã đụng phải tường. Mắt thấy anh vươn tay ra là có thể chạm vào cô, Hinh Ý tiến về phía trước một bước dùng sức đẩy xe lăn về phía sau.
Xe lăn lui về phía sau đụng vào bức tường hành lang bên kia.
Khi xe lăn đụng phải vách tường vang lên một tiếng thì cũng là lúc sắc mặt Vũ Chính không còn chút máu, cực kì đè nén vẻ mặt đau khổ, cả thân thể bởi vì lưng bị đụng mạnh vào tường mà run rẩy đau đớn. Anh không thể tin được nhìn cô, không thể tin được cô lại có hành động như vậy.
Cô chỉ cảm thấy hận, căn bản không biết mình đang làm gì, “Tôi bảo anh cút đi!”
Xa xa Kelvin đứng trước cửa thang máy trông thấy tình huống như vậy, trong lòng biết có chuyện không ổn nên liền đi về phía trước. Cũng không đợi anh đi đến trước mặt, Hinh Ý đã xoay người bỏ đi.
Toàn thân Vũ Chính kịch liệt run rẩy, ngồi lệch một bên trên xe lăn, nhìn theo bóng cô rời đi, khuôn mặt bởi vì đau đớn mà run rẩy hiện lên một nụ cười khổ, quá bất ngờ, làm cho người ta không thể hiểu được đến tột cùng đang xảy ra chuyện gì.
Vết rạn
Kelvin nhìn thấy cả người Vũ Chính đang run rẩy kịch liệt, vẻ mặt cực kì đè nén nỗi thống khổ thì nhanh chóng đưa anh vào thang máy.
Vũ Chính một ta