Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ
Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134496
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/496 lượt.
iang Vũ Chính, bất kể là học tập, kinh doanh hay là cãi nhau…
Nhưng mà, lúc hộ lý dìu anh xuống, vẫn chưa dùng lực vịn vào bờ vai anh thì mặt của Vũ Chính đã đau đến trắng bệch, mồ hôi lạnh không ngừng rơi xuống. Nhưng anh vẫn cắn răng nói ra từng chữ: “Tiếp tục.”
Lý Tử Ngôn xoay người quay đi, không dám nhìn anh.
Tang lễ cho ai?
Trong linh đường, tất cả đều trằm lắng làm cho người ta thấy khó thở, Hinh Ý mặc váy lụa màu đen, tay đeo hoa trắng, đầu đội khăn tang. Khuôn mặt cô trắng bệch đứng trong linh đường rộng lớn, vài ngày không ngủ bôn ba lo cho tang lễ của ba, sắc mặt tiều tụy, rõ ràng đã gầy hơn rất nhiều.
Bởi vì Lâm mẹ còn đắm chìm trong nỗi đau đớn cho nên Hinh Ý phải đại diện cho gia tộc lên đài nói lời cảm tạ. Nhớ lại tất cả về ba làm cho Hinh Ý vài lần nghẹn ngào khóc òa lên.
Cô cúi đầu trả lễ, lấy hai tay chặn mũi lại nhưng cũng không có cách nào ngăn cả được những giọt nước mắt lăn xuống, nhìn thấy những người bạn thân lúc còn sống của ba đến thăm hỏi càng làm cô nghẹn ngào.
Mà mọi người đến phúng viếng cũng cảm thấy khó hiểu, vì sao con rể duy nhất của nhà họ Lâm lại không xuất hiện ở linh đường? Tin tức JL thu mua cổ phần chuẩn bị xác nhập Lâm thị cùng Giang thị được tung ra ngoài, nhưng mà chủ tịch Lâm lại qua đời. Nghe đồn Giang Vũ Chính con rể của nhà họ Lâm tự mình bay sang Mĩ để cứu hai nhà Giang Lâm, cùng hợp tác với người bên JL, kêu gọi người ta bơm tiền cứu nguy cho hai nhà Giang Lâm. Lúc này không có lí do gì ba vợ qua đời lại không thể đến chịu tang nha, thật sự là giữa hai nhà giàu có này đang có chuyện gì mờ ám nha!
Cô không nhìn Vũ Chính lấy nửa con mắt, chỉ hờ hững nhìn về phía trước, giống như không hề có tiêu điểm, “Tìm một chỗ nói chuyện, được chứ?”
Giọng điệu lạnh nhạt giống như không để cho người ta từ chối, dẫn hai người họ vào phòng nghỉ bên cạnh linh đường.
Lý Tử Ngôn giúp Vũ Chính vào phòng nghỉ rồi nháy mắt với Kelvin, bảo anh cùng mình ra ngoài. Trước khi đóng cửa vẫn chưa yên tâm cố ý liếc nhìn Vũ Chính một cái, thở dài.
Hinh Ý đưa lưng về phía Vũ Chính đang ngồi trên xe lăn khẽ run nhè nhẹ, mệt mỏi và lãnh đạm mở miệng: “Anh có chuyện gì thì cứ nói hết một lần ở đây đi. Tôi không có ý định tiếp đón anh trước mặt ba ba, cho nên mời anh cứ nói hết trong này đi.”
Vũ Chính căn bản không có sức chuyển xe lăn đến trước mặt cô, chỉ có thể nhìn theo bóng lưng cô, thấp giọng nói: “Anh muốn gặp mặt ba lần cuối.” Lúc này anh không có cách nào chứng minh cuối cùng mình có phải là hung thủ hay không, anh đến đây chỉ là muốn tiễn ba một đoạn đường cuối cùng, dù sao thì Lâm Đạt Bình trước đây vẫn luôn xem anh như con ruột của mình.
Hinh Ý chỉ cảm thấy buồn cười, “Anh có tư cách gì mà nói muốn gặp mặt ba lần cuối cùng? Không phải vì văn kiện kia của anh thì ba cũng không nằm ở trong kia. Anh nói xem rốt cuộc thì anh có tư cách gì?” Cô còn chưa bao giờ gặp người nào không biết xấu hổ như vậy.
Vũ Chính tựa hẳn lưng vào chỗ dựa của xe lăn, yếu ớt nói: “Rất xin lỗi!” Tuy anh biết rõ chuyện này khẳng định không đơn giản như vậy nhưng mà anh thật sự cũng biết rõ văn kiện kia có kích thích đến ba, anh không nên chỉ biết lo lắng cho chuyện của công ty mà xem nhẹ sức khỏe của ba.
Nhưng mà lọt vào tai Hinh Ý thì uy lực của câu “rất xin lỗi” này quá lớn, đây chính là anh đã thừa nhận mình là hung thủ. Cô rất hy vọng anh đến nói cho cô biết thật sự không phải là anh, tất cả chỉ là hiểu lầm, văn kiện kia không phải là do anh đưa tới, anh cũng không gọi điện thoại cho ba, tất cả đều là giả.
Cô cắn chặt răng, hai tay nắm chặt. Trong ánh mắt đều là nước mắt, cô gắt gao kìm nén, không cho chúng chảy xuống. Quay người lại, dùng hết sức lực toàn thân, vung một cái tát lên mặt Vũ Chính.
Một tiếng ‘ba’ thanh thúy trong phòng nghỉ yên lặng nghe rõ ràng lạ thường, thậm chí dường như còn có thể nghe được tiếng vang lại.
Vũ Chính bị cô dùng hết sức tát một cái, trên mặt là năm dấu ngón tay, trong miệng còn có mùi mặn mặn, thân thể đau đớn chống đỡ không để cho mình ngã xuống khỏi xe lăn. Nhưng lưng truyền đến một cơn đau đớn làm cho toàn thân anh run rẩy, ánh mắt tràn đầy hối hận nhìn Hinh Ý.
“Cái tôi cần không phải là một câu rất xin lỗi, xin lỗi thì có thể làm cho ba tôi sống lại sao? Anh cho rằng một câu rất xin lỗi thì có thể xóa sạch những