Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134491

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/491 lượt.

ại chưa từng biết đến nơi này.
Hinh Ý mở đèn thư phòng lên, trên mặt đất phủ đầy những mảnh vỡ bình hoa, nhưng bình hoa kia bình thường vẫn là bảo bối của ba.
Cô đi đến trước bàn sách, nhìn bưu kiện đã bị vò nát, trống ngực không ngừng đập nhanh hơn.
Mở ra, xem từng chữ một, lòng càng xem càng chùn xuống, ngón tay nắm chặt lấy tờ giấy, run rẩy.
Cô không tin, tuyệt đối không tin, đây không phải là thứ Vũ Chính gửi cho ba ba xem. Làm sao có thể?
Điện thoại không ngừng vang lên, cô dường như không nghe thấy gì, nhưng mà tiếng chuông vẫn vang lên, như thể không nhận sẽ không bỏ qua.
Cô nhìn màn hình, cầm điện thoại lên nhận.
“Hinh Ý, tại sao lâu như vậy mới chịu nghe? Ngày mai anh sẽ trở về, rất nhanh em có thể nhìn thấy anh.” Giọng nói của Vũ Chính không kìm nén được hưng phấn, xa cô lâu như vậy, thật sự rất rất nhớ cô. Vừa nghĩ đến việc có thể được nhìn thấy cô, khuôn mặt hiện lên một nụ cười nhẹ.
Tay của anh nắm lại ngồi cả ngày không nhúc nhích, eo đã chết lặng không còn cảm giác, mày nhíu lại, bộ dạng rất thống khổ. Ngày hôm nay liên tục mở năm hội nghị, chính là muốn trở về thật sớm, có thể nhanh chóng được nhìn thấy cô.
Hinh Ý chỉ nghe thấy tiếng hít thở của mình, trong thư phòng to như vậy, lại tĩnh lặng chỉ nghe thấy tiếng hít thở của mình.
“Hinh Ý?” Vũ Chính thấy cô không trả lời nên nghi hoặc gọi một tiếng.
“Anh…đ ã gửi một văn kiện cho ba em sao?” Hinh Ý nói từng chữ từng chữ một, nói thật chậm, sợ anh nghe không được rõ.
“Là anh gọi người đưa đến, chuyện này nhất định phải được ba ủng hộ mới thành công. Hơn nữa ba…” Anh nghe thấy giọng nói nghiêm túc của cô nên cũng chỉ có thể trả lời như vậy.
Hinh Ý không còn nghe thấy những lời anh nói tiếp sau đó, nước mắt không một tiếng động mà rơi đầy mặt. Chân nhũn ra đứng không vững nữa, ngã ngồi trên mặt đất, cơ thể không ngừng run rẩy.
Cô nhìn những tờ giấy tuyên thành trên mặt đất, trên đó còn có vài chữ viết bằng bút lông: “Tâm huyết cả đời, hủy trong chốc lát.” Đó là chữ của ba ba, từ nhỏ ông đã cầm tay dạy cô viết, làm sao cô không nhận ra được. Nhìn những con chữ kia, cô cảm thấy thế giới của mình như sụp đổ.
Giọng nói của Vũ Chính vẫn còn truyền đến từ trong điện thoại, cô giơ tay lên, dùng sức vứt nó vào góc tường.
Những bộ phận vỡ thành từng mảnh nhỏ, tựa như lòng cô bây giờ.
Cả đêm nay, biệt thự nhà họ Lâm chỉ nghe thấy tiếng đứt quãng của một cô gái, âm thanh nức nở không ngừng vang lên, lẳng lặng quanh quẩn trong căn phòng.






Tuyệt vọng
Vũ Chính nghe thấy tai nghe truyền đến âm thanh của tiếng vỡ rồi sau đó điện thoại bị tắt. Lòng anh chùn xuống, bên kia nhất định đã xảy ra chuyện gì.
Anh lập tức gọi Kelvin vào, dặn dò anh gọi về nước xem đã xảy ra chuyện gì. Vì sao lúc nói chuyện giọng điệu của Hinh Ý lại như vậy? Cô nói đến văn kiện kia, chính là thứ buổi chiều anh đã gửi cho ba…
Cả ngày không được nghỉ ngơi nên cơ thể đã bắt đầu báo động đỏ, liên tục dây dưa với hội đồng quản trị của JL mấy ngày, không ngừng đàm phán cùng chỉnh sửa bản kế hoạch khiến cho đầu óc của anh không một khắc nào được nghỉ ngơi.
Tay của anh ấn ấn lên hai thái dương đang bị một cơn đau đánh úp lại, cố nhớ lại xem đến tột cùng là đã phạm phải sai lầm gì mà Hinh Ý lại căng thẳng như vậy, thậm chí ngay cả điện thoại cũng không nhận.
Cô nghe được đã có người lục đục chạy tới, nhưng mà cô không muốn để ý, cũng không còn sức mà để ý.
Chị Hàng đi vào thư phòng trông thấy bộ dáng của Hinh Ý như vậy thì chạy tới ôm lấy cô, nước mắt cũng chảy xuống. Từ nhỏ bà đã nhìn thấy tiểu thư lớn lên luôn tràn đầy tự tin, thần thái rạng rỡ. Chưa từng nhìn thấy cô cuộn mình không nói một tiếng như vậy.
“Không sao đâu, đã có chị Hàng đây. Không sao đâu…” bà vừa trấn an vừa nói.
Hinh Ý chỉ nghiêng đầu dựa vào vai bà, hai tay níu lấy quần áo của bà, càng túm càng chặt, cả cơ thể đều run rẩy.
“Khóc lên đi, khóc lớn lên đi. Cô bé…” Chị Hàng không đành lòng, người ba mà cô yêu nhất đã không một tiếng mà ra đi, nỗi đau của ai xem ra cũng kém cô.
Tiếng khóc của Hinh Ý càng lúc càng lớn, giống như khi còn bé làm đứt vòng cổ trân châu của mẹ, sợ bị bà phát hiện trách mắng nên chỉ có thể vụng trộm chạy đi tìm chị Hàng khóc lóc kể lể mình không cố ý.
“Mẹ… mẹ…. mẹ?” Hinh Ý dần ngừng khóc, cô còn có mẹ, hôm qua c


Lamborghini Huracán LP 610-4 t