Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134484
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/484 lượt.
chịu buông tay.
Lâm Đạt Quảng kéo tay cô sang một bên, đau lòng nói: “Sao cháu lại như thế? Cháu không nghĩ xem nếu chị dâu biết thì làm sao bây giờ, cháu là đứa con duy nhất của nhà họ Lâm, cháu là trụ cột của cả nhà.” Mỗi khi mình gặp phiền toái, Lâm Đạt Quảng mới thừa nhận Hinh Ý là trụ cột.
Hinh Ý như không còn sức lực mà ngã ngồi trên mặt đất, đúng vậy, cô còn có mẹ.
Nếu như mẹ đang đặc biệt sang Thái Lan cầu phúc cho ba mà biết ba đã qua đời thì tình cảnh sẽ thảm như thế nào đây?
Lúc trước mẹ của cô mạo hiểm bỏ qua lời phản đối của toàn gia tộc để lấy con trai của một thầy giáo, dưới áp lực như vậy mà cũng có thể kiên định không phải là ba thì sẽ không lấy chồng, tình yêu này lớn cỡ nào.
Cô không dám tưởng tượng sau khi mẹ biết chuyện này sẽ như thế nào, không dám nha!
Lâm Đạt Quảng nhìn bộ dáng thương tâm xuất thần của Hinh Ý, cân nhắc xem phải nói như thế nào. Ông nghĩ ngợi, rồi đảo mắt sang vợ mình.
Bà lập tức hiểu ý, đi qua ôm lấy Hinh Ý, vừa để cho cô tựa vào ngực của mình khóc, vừa vỗ lưng giúp cô thở dễ dàng hơn, vừa an ủi cô: “Cháu ngoan, cháu là bảo bối của anh cả. Anh ấy đi rồi cũng không muốn nhìn thấy cháu đau khổ như vậy. Nhưng mà… nhưng mà thím có vài lời không biết có nên nói hay không.” Giọng của bà càng nói càng nhỏ, cuối cùng chỉ còn lại một tiếng thở dài.
Hinh Ý tuy vẫn còn khóc nức nở, nhưng mà vẫn nghe được lời của bà rất dè dặt. Người thím này bình thường ở trong nhà cũng không được xem là nhân vật lợi hại gì, cũng ít khi trò chuyện với Hinh Ý.
“Thím, hai người đều là… người thân nhất của cháu, có lời gì… mà không thể nói với cháu chứ?”
“Chỉ là, chuyện này… thím… thật sự không biết nên nói thế nào.”
Hinh Ý càng thêm nghi hoặc, càng cảm thấy được có vấn đề.
“Là như vầy, hôm nay quản gia nhận được một bưu kiện của Vũ Chính gửi về từ bên Mĩ. Bởi vì là khẩn cấp nên chúng tôi lập tức đưa cho anh cả. Nhưng mà anh cả cầm bưu kiện kia mở ra xem rồi ở trong thư phòng cả ngày không ra ngoài, trong thư phòng thỉnh thoảng còn truyền đến tiếng ném đồ đạc, mà anh cả lại dặn dò chúng tôi không được vào. Không còn cách nào khác thím mới gọi điện bảo chú cháu trở về, không nghĩ tới vừa bước vào cửa…” thím nghẹn ngào, nói không được.
Hinh Ý cảm thấy không thể tin được, làm sao có thể? Đều là lừa gạt cô, cảm giác đầu tiên của cô chính là bọn họ đang bắt tay lừa gạt cô.
Lúc này Lâm Đạt Quảng đi tới nói: “Phần bưu kiện kia bây giờ vẫn còn đang ở trong biệt thư nhà họ Lâm, cháu có thể về nhà xem, chúng tôi đều không lừa gạt cháu.”
Hinh Ý đẩy bọn họ ra, thẳng một đường lao như điên ra khỏi bệnh viện, cắm chìa xóa vào khởi động xe, buông phanh ra, đạp ga chạy đi. Tất cả những động tác này rất quen thuộc, động tác này đã làm ngàn vạn lần nên có thể hoàn thành trong nháy mắt. Nhưng mà hôm nay cô gần như dùng hết tất cả sức lực mới có thể làm xong.
Tiếng động cơ của chiếc xe thể thao trầm thấp mà mạnh mẽ, xe lại chạy như bay trong màn đêm, lần lượt vượt qua vài đèn đỏ, còn không muốn sống mà lấn sang đường hai chiều vượt lên trong chốn thành thị phồn hoa.
Chạy điên cuồng như vậy là vì cô muốn chứng minh sự thật không phải như thế. Không phải là vì có liên quan đến Vũ Chính mà ba ba mới phát bệnh tim.
Cô tin tưởng anh, không có gì có thể làm cô dao động.
Nhưng mà sự thật chính là như vậy, anh vĩnh viễn không giống như những gì cô nghĩ.
Lúc Hinh Ý trở lại biệt thự nhà họ Lâm, cô dừng xe lại nhưng không có dũng khí bước vào.
Nếu như là sự thật, vậy thì phải làm sao? Cô chỉ có thể tự nói với mình đây không phải sự thật, tuyệt đối không thể nào là sự thật.
Tất cả mọi người trong nhà đều chạy đến bệnh viện, cả vườn hoa và các phòng đều im ắng.
Hinh Ý dừng xe trước cửa hành lang biệt thư, nhưng không tắt máy ngay lập tức.
Cho dù thật sự có một bưu kiện, như vậy cũng không thể khẳng định là do Vũ Chính gửi tới.
Cô từng bước một bước lên bậc thang, mở cửa ra, lại đi về phía cầu thang xoắc ốc trước đại sảnh. Đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía trước, không chú ý đến tấm thảm trước cầu thang, bị vấp một cái, đầu gối đập vào tay vịn cầu thang. Nhưng mà cô tuyệt đối không cảm thấy đau, ánh mắt của cô chỉ nhìn lên lầu, tâm tư của cô chỉ hướng về phía thư phòng.
Thư phòng vẫn là thư phòng kia, vẫn là thư phòng nơi cô từng chơi đùa lúc nhỏ, nhưng mà giờ khắc này, cô lại hy vọng chính mình l