Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134500
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/500 lượt.
ủa mình sẽ trôi về đâu đây? Đứa trẻ trong bụng – tương lai của cô sẽ như thế nào đây?
Nằm trên giường Hinh Ý không ngừng mơ thấy ác mộng, cô mơ thấy ba ba, trước khi chết còn oán hận nói mình đã tin lầm Vũ Chính; mơ thấy Vũ Chính nói với mình thật sự không phải anh hại chết ba, trong ánh mắt đều là nỗi đau xót vì không được tin tưởng.
Chiếc xe màu đen lao vút trên đường cao tốc trong đêm, Vũ Chính tâm tình rối bời nhìn ra ngoài cửa sổ, thúc giục lái xe: “Nhanh lên một chút.”
Khi anh nhìn thấy tấm hình kia, sau tâm trạng ngạc nhiên vui sướng chính là nỗi bi thương thật sâu. Thì ra lúc ở Mĩ, món quà Hinh Ý nói chính là thứ này, nhưng món quà lớn mà anh mang về cho cô lại chính là cái chết của ba cô. Không ai có thể đáng giận hơn anh, thật sự là chính bản thân anh đã tự tay hủy diệt hạnh phúc của mình sao? Nếu như anh không qua chấp nhất muốn thay đổi hiện trạng của Giang Lâm, vậy có phải tất cả đều sẽ không như vậy không?
Vừa rồi nhận được điện thoại của chị Hàng gọi tới từ biệt thự nhà họ Lâm, anh còn cho rằng bọn họ cuối cùng có thể giữ lại tất cả, nhưng mà không thể tưởng tượng được bà lại muốn chính mình nhanh chóng chạy tới bệnh viện. Tuy bà không nói gì nhưng Vũ Chính biết Hinh Ý đã xảy ra chuyện gì đó, nhưng rốt cuộc là chuyện gì?
Anh chưa từng thấy sợ hãi như vậy, cho dù trên giường bệnh nghe thấy bác sĩ nói não của anh đã chết, nhưng bây giờ anh lại không có cách nào để biểu đạt ý nghĩ của mình, chưa bao giờ sợ hãi như thế.
Trong bệnh viện yên ắng, hành lang phòng bệnh buối tối càng ít người qua lại. Kelvin giúp Vũ Chính đi dọc theo lối nhỏ, ánh đèn sáng rực chiếu vào xe lăn có vẻ chướng mắt lạ thường.
Chị Hàng nhìn thấy Vũ Chính đi tới, đôi mắt thẳng tắp quay sang chỗ khác nhìn cửa phòng bệnh của Hinh Ý.
“Rốt cuộc… là xảy ra chuyện gì?” Giọng anh run run hỏi, tuy đã cố gắng ngăn chặn giọng nói sợ hãi của mình nhưng vẫn có thể nghe ra một chút run rẩy.
Chị Hàng cầm khăn lau nước mắt, nghẹn ngào nói: “Nửa đêm đưa tới đây…đã sảy thai.”
Vũ Chính chỉ cảm thấy như có một quả bom đang nổ tung trong lồng ngực mình, máu huyết tuôn trào đau đớn, từng tế bào cũng đau đớn, làm cho anh choáng váng, một lúc lâu mới nhìn thấy rõ những thứ trước mắt.
Anh đẩy tay Kelvin ra, mở cửa phòng bệnh, tự mình chậm rãi điều khiển xe lăn đi vào.
Người vợ xinh đẹp nhất của anh, công chúa kiêu ngạo, lúc này cũng chỉ có thể lẳng lặng nằm trên giường bệnh, suy yếu giống như không hề tồn tại.
Sắc mặt không còn chút máu, toàn là những vệt nước mắt, từng vệt một như đang rạch phá từng đường lên trái tim, làm cho Vũ Chính đau đến không thể thở được.
Anh cầm lấy tay của cô, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, anh đã từng nói sẽ khiến cho cô hạnh phúc như một công chúa, nhưng mà hiện tại thì sao? Tại sao lại có thể như vậy?
Hinh Ý chỉ cảm thấy đau nhức, đau đến nỗi tất cả sức lực đều bị rút hết. Lúc cô vén chăn lên trông thấy một vệt màu hồng, cô đã biết không thể giữ được nữa. Tất cả những gì thuộc về cô đều không thể giữ được, ba ba, Vũ Chính, Lâm thị, đứa con… cũng không còn.
Nhìn thấy hình dáng bên cạnh giường, đột nhiên cuộn mình, dịch sang bên kia, không muốn nhìn thấy anh.
Vũ Chính thấy cô đã tỉnh lại thì cẩn thận khàn giọng nói: “Tỉnh rồi sao? Có còn đau không? Chị Hàng nói cả ngày em đều không ăn uống gì, em có muốn…”
“Anh có thể rời khỏi đây được không?” Hinh Ý đưa lưng về phía anh nhỏ giọng nức nở.
Vũ Chính chỉ thấy đau lòng, thật lâu sau mới nói một câu: “Rất xin lỗi, anh không biết…”
“Chúng ta… ly hôn đi.” Hinh Ý cắn chặt môi mới có thể không để cho mình khóc thành tiếng.
“Đợi đến khi em khỏe chúng ta nói sau. Hiện tại em ăn chút gì đi được không?” Vũ Chính kiên nhẫn khuyên nhủ.
“Ly hôn, ngay bây giờ.” Hinh Ý dường như từ yết hầu nói ra. “Anh cũng không cần phải cảm thấy áy náy, đứa nhỏ là do tự tôi không muốn, tự tôi uống thuốc phá nó.” Cô thầm nghĩ vĩnh viễn không muốn gặp lại anh.
“Không thể nào, em không cần gạt anh, anh biết rõ là do em quá mệt mỏi. Là anh không tốt, anh không nên…”
“Anh vẫn chưa hiểu sao? Nếu đứa bé này được sinh ra, hai người chúng ta đều sẽ đau khổ cả đời. Không còn cũng rất tốt, không còn bất kì lo lắng gì nữa…” Nước mắt của cô thấm ướt cả gối, một nửa bên mặt đều lạnh lẽo.
Vũ Chính biết rõ cô lừa gạt anh, nhưng mà lòng vẫn run rẩy, kìm nén không được nỗi bi thương.
“Anh sẽ không ly hôn.” Vũ Chính