Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134724

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/724 lượt.

việc làm của anh sao? Hiện tại tôi nhìn thấy anh đã thấy chán ghét, biết tại sao không? Mỗi một lần anh đều cho rằng chỉ với một câu rất xin lỗi tôi sẽ tha thứ cho anh. Nhưng lần này thì không. Tôi chưa từng hận anh như bây giờ, cho nên xin mời anh từ nay về anh đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.” Nước mắt cô rơi đầy mặt, từng chữ dường như đều phải thét lên mới thoát ra khỏi cổ họng được.
Sau khi nói xong Hinh Ý liền rời khỏi phòng nghỉ, một khắc khi dùng sức đóng cửa lại, cô biết rõ tất cả đều đã vỡ nát, tình yêu của cô, gia đình của cô, tất cả mọi thứ của cô đều đã vỡ nát.
Vũ Chính nhếch môi, muốn nói điều gì đó nhưng biết có nói gì cũng không thể giữ cô lại được, một dòng máu chảy ra từ khóe miệng.
Hai ngày sau tiến hành lễ truy điệu, mây tuy thưa, nghĩ trời sẽ mưa nhưng lại không mưa, chỉ là sắc trời vô cùng âm u.
Từ hôm ba qua đời đến hôm nay Hinh Y đều không hề nghỉ ngơi, Lâm mẹ còn có thể đắm chìm trong thế giới của mình, mặc kệ hết thảy mọi việc. Nhưng mà Hinh Ý thì không thể, tất cả những việc lớn nhỏ trong tang lễ, còn có một đống việc khi Lâm thị bị xác nhập… từ khi ba qua đời đến nay, tất cả những người thân lớn nhỏ trong nhà đang dựa vào Lâm thị đều muốn đến đạp phá trước cửa nhà.
Cô cảm thấy mệt chết đi được, rất muốn có người ôm lấy cô thật chặt, nói không cần phải sợ, tất cả đã có anh. Nhưng mà, sẽ không có người như vậy, từ nay về sau cô chỉ có thể dựa vào chính mình.
Xe tang chở linh cửu của Lâm Đạt Bình chạy trên đường núi uốn lượn, Hinh Ý ngồi bên ghế phụ, hai tay ôm lấy di ảnh của ba mình, mờ mịt nhìn về phía trước.
Xe tang cuối cùng cũng dừng lại tại khu nghĩa trang, bởi vì phần mộ được xây trên khu mộ cao cấp nhất trên ngọn núi cho nên phải khiêng quan tài vượt qua hơn một ngàn bậc thang xuôi theo sườn núi mà lên.
Lúc Hinh Ý vừa xuống xe đã nhìn thấy một hình dáng quen thuộc tại bãi đỗ xe, trong lòng cảm thấy mệt mỏi, không muốn liếc mắt nhìn anh.
Lý Tử Ngôn cũng nhìn Vũ Chính, tên kia vẫn còn chưa chịu đủ những lời nhục mạ của người nhà này sao? Một lần rồi lại một lần chặn ngang họng.
Lâm Đạt Quảng cũng nhìn thấy Vũ Chính, đứng ở bên cạnh Hinh Ý, mở miệng mắng: “Nó còn dám tới? Hôm nay tao không cho nó bò trở về thì tao không còn mang họ Lâm nữa.” Nói xong liền chuẩn bị đi qua.
Hinh Ý bắt lấy ống tay áo của ông, cau mày kêu một tiếng: “Chú!”
“Làm sao? Cháu còn đau lòng cho cái thứ kia sao? Cháu chớ quên nó đã hại chết anh hai, cháu chớ quên mình họ gì.” vừa nói vừa đẩy tay Hinh Ý ra.
Hinh Ý kéo mạnh tay của ông lại, thấp giọng nói: “Hôm nay nhiều khách như vậy, nhà họ Lâm chúng ta cũng phải giữ lại mặt mũi chứ. Thôi, để cho ba yên tâm ra đi đi, được không?” cô dường như đang khẩn cầu, bởi vì cô cũng không còn sức lực đi xử lí tình huống khi người người đều biết sự thật về cái chết của ba.
Lâm Đạt Quảng hung hăng nhìn Vũ Chính, nhớ đến 5% cổ phần của Lâm thị giờ đã hóa thành hư không thì “hừ” một tiếng rồi quay đi.
Hinh Ý nhìn thấy Vũ Chính đang cùng Lý Tử Ngôn đi về phía này, nghĩ một lát rồi chủ động đi về phía bọn họ.
Mây đen ùn ùn kéo tới, từng đợt gió thổi đến làm cho chiếc quần lụa mỏng màu đen của Hinh Ý phất phới trong gió, càng nổi bật vẻ thon gầy tiều tụy.
Thân thể Vũ Chính khi thời tiết không tốt vốn rất khó chịu, hơn nữa mấy ngày nay xương sống vẫn chưa khỏe nên chỉ có thể cố sức ngồi, không thể nhúc nhích. Mấy ngày nay, anh cũng gầy đến không còn nhìn ra hình người nữa. Nhìn thấy Hinh Ý đi tới, trong lòng tràn đầy tình cảm không thể nói nên lời.
“Các người còn muốn gì nữa? Muốn bức chúng tôi đến hoàn cảnh nào nữa đây?” Hinh Ý vừa nhìn thấy vẻ mặt bi thương của Vũ Chính thì lửa giận bị khơi dậy. Cô cũng muốn biết rốt cuộc vì sao phải giả vờ từ bi mèo khóc chuột như vậy.
Vũ Chính nhìn khuôn mặt không chút tình cảm của cô, nặng nề nói: “Anh… chỉ muốn đưa tiễn ba đoạn đường cuối cùng.” Đã đến nước này, anh cũng thật sự không thể nói bất kì điều gì nữa.
“Đưa tiễn? Anh muốn đưa tiễn làm sao đây? Gọi người khác cõng anh trên lưng đưa đi hay là kéo lên? Anh đã trở nên như vậy còn muốn đưa tiễn như thế nào đây? If you would go up high, then use your own legs! Do not let yourselves carried aloft; do not seat yourselves on other people\'s backs and heads. Ba của tôi không cần một người tàn tật đến đưa tiễn.” (Nếu anh muốn lên đó thì hãy dùng chính đôi chân của anh ấy. Đừng để


Old school Swatch Watches