Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/499 lượt.

thống khổ nhắm mắt lại.
“Mặc kệ anh có đồng ý ly hôn hay không, lúc này tôi chỉ muốn rời đi mà thôi.”
“Em đừng mơ tưởng!” cả người anh đều lay động, muốn anh thả cô đi, không có khả năng! “Nếu như em muốn nhà họ Lâm mỗi ngày đều không được bình an thì em cứ bước đi, cứ đi thật xa.”
Bất kể bên trong công ty đó có rất nhiều thứ không thể lộ ra ngoài ánh sáng, nhưng một khi chuyện Lâm thị cùng Giang thị xác nhập một lần nữa được phơi bày, anh tất nhiên sẽ nắm giữ toàn bộ tư liệu.
“Anh dám?” Cô quay đầu lại hung hăng nhìn anh.
Vũ Chính cũng chỉ bị bức phải trở mặt, “Em nói xem anh có dám hay không?” sau khi điểu khiển xe lăn rời khỏi phòng, trong phòng truyền đến từng đợt âm thanh vỡ nát.
“Kelvin, cậu tìm người đến phong tỏa cả tòa nhà này, không có lệnh của tôi ai cũng không được ra vào.” Vũ Chính nhìn cửa phòng Hinh Ý, lạnh nhạt mở miệng.
Kelvin biết rõ bộ dạng lúc tức giận của ông chủ mình thế nào nên lập tức gọi điện thoại tìm người đến.
Mỗi ngày Vũ Chính đều đi đi về vể giữa bệnh viện và công ty, thân thể chịu đựng áp lực đã tới cực hạn, hết lần này đến lần khác Lý Tử Ngôn nói nhất định phải trở lại Mĩ điều khiển tình thế.
Anh chỉ có thể ở bên này đơn độc chèo chống Giang Lâm vừa xác nhập, nếu như chỉ có chuyện của công ty thì đương nhiên anh sẽ không cảm thấy khó khăn.
Tốn sức nhất chính là những người nhà bên ngoại, tất cả những thân thích lớn nhỏ trước giờ chiếm vị trí dựa dẫm vào sự nghiệp gia tộc của hai công ty, hiện tại bị mất hết quyền lực chỉ còn giữ chức vụ hư danh trong công ty, mỗi người đều không phục nhưng lại không thể làm gì được, đành phải kiếm chuyện gây phiền toái.
Hôm nay Vũ Chính đi vào bệnh viện, nhìn thấy người được mời đến chăm sóc riêng cho Hinh Ý đứng ngoài cửa, vẻ mặt vô cùng rầu rĩ.
Y tá nhìn thấy Vũ Chính đến thì như được đại xá, những kẻ có tiền này thật đúng là khó hầu hạ, dỗ dành bà Giang ăn uống thôi mà cũng mất cả ngày.
“Bà Giang không chịu ăn uống gì cả, còn khóa trái cửa nữa, ở bên trong đập phá đồ đạc. Chúng tôi sợ kích động đến cô ấy nên không dám tự tiện mở cửa.”
“Lấy chìa khóa mở cửa ra.” Vũ Chính mệt mỏi nói.
Anh đẩy xe vào, không có ánh đèn, ngọn đèn bên ngoài chiếu vào có thể thấy được những mảnh vỡ thủy tinh đầy trên sàn nhà.
Những đồ vật trong phòng đều bị cô đẩy ngã, mà cô đang co rúm trong góc tường, không hề nhúc nhích.
Vũ Chính đi đến trước mặt cô: “Vì sao không ăn gì cả?” Giọng điệu tràn đầy đau lòng cùng thương xót.
Hinh Ý chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt đen trống rỗng không một tia sáng nhìn anh, mái tóc thật dài lộn xộn trước ngực, mặc trên người bộ đồ ngủ thật to càng làm thân thể cô trông gầy gò.
Vũ Chính không đành lòng nhìn vào ánh mắt cô, nhưng không biết phải đưa ánh mắt đi đâu, bởi vì bất kể là chỗ nào thì lòng đều như bị kim đâm đau đớn.
Cô chậm rãi vươn tay ra, nắm lấy ống quần anh, mắt nhòa lệ cầu khẩn: “Van xin anh, để cho tôi đi.” Giọng nói nhỏ đến nỗi không thể nghe thấy.
Vũ Chính tình nguyện để cô đánh mắng anh, như thế còn tốt hơn, nhưng mà không thể chịu được cô cầu khẩn anh như vậy. Cô luôn biết rõ nhược điểm của mình, luôn có thể chuẩn xác mà đánh trúng tử huyệt của anh.
Anh cười khổ, gian nan khom lưng xuống, duỗi tay nắm chặt lấy bàn tay đang nắm ống quần kia, nhẹ nhàng nói với cô: “Anh sẽ thả em đi, thật đấy. Nhưng mà em phải ăn gì trước đã, được không?”
Cô chỉ mờ mịt nhìn khuôn mặt không thể nhận ra bất kì biểu lộ gì của anh, trong lòng cười khổ, cô đã thành công.
Một tuần sau, tại sân bay quốc tế.
Người chị họ thân thiết nhất với Hinh Ý trong nhà họ Lâm – Phương Hiểu Văn đến tiễn cô tại sân bay.
“Em thật sự cam lòng ra đi sao?” trước khi vào đăng kí, Hiểu Văn nắm tay Hinh Ý hỏi cô một lần nữa.
Cô biết rõ Hinh Ý cùng Giang Vũ Chính, hai người yêu nhau đến chết, chỉ là bất đắc dĩ mà phải chia lìa nhau.
Hinh Ý hít một hơi thật sâu, nhìn lịch bay nói: “Khi còn bé, chúng ta đều đã nghe rất nhiều truyện cổ tích, luôn cho rằng sau khi công chúa gả cho hoàng tử nhất định sẽ có cuộc sống hạnh phúc. Nhưng sự thật không phải như thế, con người ta không phải chỉ có tình yêu mà còn có rất nhiều thứ khác nữa. Quá nhiều những thứ đó chắn ngang giữa chúng em cho nên không thể có hạnh phúc.”
Cô quay đầu lại nhìn Hiểu Văn, “Huống chi em không phải công chúa, anh ta cũng không phải hoàng tử. Công chúa và hoàng tử chỉ