Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134589
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/589 lượt.
o có chết cũng không thể.
Hinh Ý cảm thụ được nhiệt độ trên trán anh truyền đến cao hơn nhiệt độ của cô, hốc mắt nong nóng, nhưng lại bị đánh bại chỉ có thể cười cười, “Vậy thì không cho phép anh ra ngoài, ở lại đây chờ em về.”
Vũ Chính nhìn thấy cô đã thỏa hiệp, bản chất lưu manh lại nổi lên, ra vẻ thảm thương nói: “Chỉ còn lại một mình anh trong phòng thôi…”
Hinh Ý biết rõ anh đang giả trư ăn thịt cọp, mỉm cười nói: “Anh đừng có mà xạo!” Nói xong lập tức hôn lên môi anh một cái, nhìn thấy đôi mắt thâm thúy như dòng nước xoáy của anh thì nghiêm túc thập giọng nói: “I love you!”
Vũ Chính cũng mỉm cười đáp lại nụ hôn của cô, “I love you too!”
Ra khỏi hội trường khắp nơi toàn những lời trao đổi so sánh ganh đua nhau, Hinh Ý muốn nhanh chóng trở về nhà nên bước nhanh hơn.
Dư Chân cũng đuổi theo chạy đến bên cạnh cô, nhìn dáng vẻ hớn hở của cô, rõ ràng cảm nhận được cô đang vui vẻ liền cười hỏi cô: “Thế nào? Đêm qua tụ họp với bạn học vui đến vậy sao? Không phải đã tìm được niềm vui mới nào rồi chứ?” rất ít khi thấy cô vui vẻ như vậy, chuyện kinh doanh không thể nào làm cho cô vui đến vậy.
Hinh Ý vui vẻ dừng bước, nghiêng đầu nhìn anh mỉm cười: “Thế nào? Chẳng lẽ anh về đến địa bàn của mình lại không quen thêm được hồng nhan tri kỉ nào sao? Nhàn hạ thoải mái mà để ý đến chuyện của tôi vậy hả?”
Dư Chân càng nghi hoặc, Lâm Hinh Ý cũng bắt đầu có tế bào hóm hỉnh như vậy sao? “Chẳng lẽ thật sự gặp được niềm vui mới rồi sao? Nhanh đến vậy sao, có đẹp trai bằng anh không? Hẳn là trẻ tuổi hơn anh nhỉ, trông thế nào?” anh nhướng mày nhìn vẻ mặt tươi cười không thể che dấu của Hinh Ý.
Hinh Ý cười cười, thầm nghĩ đây có thể xem là niềm vui cũ được không, những vẫn nghiêm túc nhìn Dư Chân, tuy anh cũng xem như là rạng ngời hấp dẫn nhưng không biết vì sao cô cảm thấy không có loại khí chất kia của Vũ Chính. Vũ Chính của cô, mỗi một động tác, từng biểu lộ, thậm chí dáng vẻ nhàn nhạt mỉm cười ở trong mắt cô đều là độc nhất vô nhị, không gì so sánh được.
Dư Chân bị cô nhìn như vậy nên có chút sợ hãi, trừng hai mắt nói: “Thế nào, hay là anh đẹp trai hơn hả.” Lo lắng mình không bằng.
Mà Hinh Ý chỉ lắc đầu, thở dài nói: “Kém quá xa, bất kể là bề ngoài hay bên trong.” Sau khi nói xong liền đi về phía thang máy, bỏ lại một mình Dư Chân đứng nguyên tại chỗ ngẩn người.
Anh không tin, cô thật sự đang rất tốt đẹp với Giang Vũ Chính sao? Làm sao có thể? Cô hận Giang Vũ Chính như vậy, tuyệt đối không có khả năng.
Thế giới chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở của anh, anh làm sao lại cảm thấy sợ hãi như vậy, là vì nếu như người kia không phải là Giang Vũ Chính thì anh tuyệt đối có lòng tin có thể đánh bại. Nhưng mà, nếu như là Giang Vũ Chính thì sao? Anh cười khổ, anh làm sao có cơ hội đây?
Lúc Hinh Ý trở lại căn biệt thư ven biển thì trời đã tối đen, tuyết rơi càng lúc càng lớn, phiêu linh trên không trung, Hinh Ý nhìn thấy phòng khách còn một ngọn đèn lóe lên, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp. Cho dù từ trong xe bước ra ngoài lạnh đến nỗi thở ra từng ngụm khói trắng, đáy lòng cô vẫn thấy rất ấm áp, bởi vì cô biết rõ có người đang chờ cô, mà quan trọng nhất người kia là Giang Vũ Chính.
Nhẹ nhàng mở cửa phòng khách ra, ánh mắt lướt qua phòng khách rộng thênh thang, nhìn thấy Vũ Chính nằm trên chiếc ghế quý phi bên cửa sổ, cả người đều tự nhiên mềm mại hẳn đi.
Mặt của anh hướng về chiếc cửa sổ thủy tinh sát đất rất lớn, ngọn đèn ố vàng ấm áp chiếu rọi trên khuôn mặt anh, dáng ngủ an tĩnh như vậy.
Nhưng khi Hinh Ý nhìn thấy anh mặc áo tắm ngủ ở đây, hơn nữa đùi lại không đắp chăn lông thì lòng chùn xuống. Cho dù hệ thống lò sưởi trong phòng mở lớn cỡ nào thì dù sao cũng đang là mùa đông đấy.
Bước nhanh về phía trước, cầm lấy tấm chăn trên ghế sofa, nhẹ nhàng đi về phía anh, ngồi xổm xuống bên cạnh ghế quý phi, động tác nhẹ nhàng choàng tấm chăn lên đùi anh.
Động tác dịu dàng vẫn đánh thức Vũ Chính đang ngủ không say, anh chậm rãi mở đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ ra, vẻ mặt nghi hoặc nhìn cô.
Cô vừa luồn tay vào chăn mát xa cho anh, giọng điệu vừa nhu hòa quở trách: “Sao ngay cả chăn cũng không đắp mà đã ngủ ở đây?” tay chạm vào chân của anh cảm thấy khác thường, đầu gối vốn đã gầy yếu đang sưng to lên rất nhiều.
Cô xốc chăn lên, vén ống quần anh lên đến đầu gối, cô nhìn thấy mà giật mình, lớp da trên đầu gối sưng lên tím đen, còn kém xa một cành