XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134587

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/587 lượt.

ng. Cô nguyện ý dùng tất cả để đổi lấy việc anh có thể như những người bình thường khác đi lại khắp nơi.
Vì không muốn làm cho nước mắt của mình càng rơi càng không thể khống chế được, cô nhẹ giọng hỏi: “Thư thái như vậy sao?” Tay vẫn còn đặt trên huyệt đạo bàn chân anh.
Vũ Chính cười cười, nhẹ nói: “Ở cùng em, thế nào cũng thoải mái cả.” Giọng nói bình tĩnh, thỏa mãn như vậy, như là đang có tất cả, được nhìn thấy đỉnh đầu cô, nhìn thấy cô cúi đầu bận rộn vì chính mình. Anh từng cho rằng sẽ không còn cơ hội như vậy nữa, anh cho rằng cho sẽ không trở lại nữa. Nhưng mà anh đã đợi được cô, không phải sao? Ít nhất lúc này, anh cảm thấy mình đã đợi được.
Trong bóng đêm yên tĩnh, bên ngoài tuyết đã ngừng rơi, mặt biển rất tĩnh lặng, làn nước cũng an nhàn giống như không muốn phát ra tiếng động nào, chỉ vỗ vào bờ theo quy luật.
Không có ánh trăng rọi vào phòng ngủ, nhưng ngọn đèn tường mờ nhạt lại huyền ảo trong phòng lại làm cho sự yên lặng thêm nồng đậm, dịu dàng chiếu rọi cho hai người đang ôm nhau ngủ trên giường.
Hai người bọn họ chỉ lẳng lặng ôm nhau như vậy, cảm thụ hơi ấm truyền đến từ đối phương, như một cặp song sinh, quấn quýt với nhau. Không sao cả, chỉ bởi vì yêu, yêu làm cho bọn họ không muốn giữa hai người có một chút khoảng cách nào.
Hinh Ý nghe tiếng thở đều đều của anh lúc ngủ say, hơi thở đều là hương vị của anh, hương thị quen thuộc chỉ thuộc về Giang Vũ Chính làm cho cô cảm thấy ấm áp mà nghẹn ngào. Mặc dù đang rất thỏa mãn nhưng cũng chìm trong vô tận mời mịt. Nhưng, hãy để cho cô tạm thời ích kỉ một lần đi, cô muốn sự ấm áp của anh, sự ấm áp chỉ thuộc về một mình cô.
Hòa vào nhau
Sáng sớm, cả căn biệt thự đều yên tĩnh. Những tia sáng đầu tiên xuyên thủng màn sương đêm, ánh nắng mặt trời trong ngày đông tuyết trắng đều có vẻ ấm áp nhu hòa.
Ánh sáng bao trùm thế giới bên ngoài nhưng một chút cũng không ảnh hưởng đến sự yên tĩnh ấm áp trong phòng, trong phòng tấm thảm dày bằng tơ, cửa sổ thủy tinh sát đất thật lớn bên cạnh chiếc giường êm, trên tường treo một bức tranh, tất cả đều làm cho người ta cảm thấy đáy lòng dâng lên một vẻ ấm áp.
Lúc này, Hinh Ý nằm trên giường giống như một con bạch tuộc ôm lấy Vũ Chính chậm rãi mở đôi mắt nhập nhèm ra, hai tay của hai người đều ôm chặt lấy đối phương, cô nhìn thấy dáng vẻ ngủ say như trẻ con của anh, dựa trán vào trước ngực anh, nhẹ nhàng mà dụi dụi.
Nếu cả đời có thể ôm đối phương như vậy, vĩnh viễn không buông tay thì thật là tốt biết bao!
Lúc anh ngủ không mang vẻ khôn khéo cùng thâm sâu không lường được như bình thường, mái tóc rối tung, thỉnh thoảng sẽ cắn cắn môi, thật sự rất giống một đứa trẻ, lại gầy như vậy làm cho người ta đau lòng vì đứa trẻ này.
Tay Vũ Chính ôm cô cảm giác được cô đang động đậy, biết rõ cô đã tỉnh nhưng lại không mở mắt ra, ôm cô sát lại mình hơn một chút, mơ hồ nói một câu: “Cục cưng, ngủ tiếp đi.” Cằm day day trên đỉnh đầu cô như là đang làm nũng.
Anh cảm thấy thoải mái, đã rất lâu không có một giấc ngủ ngọt ngào như vậy. Trước kia dù cho có mở hệ thống lò sưởi hết cỡ anh vẫn luôn cảm thấy lạnh, tay chân đều lạnh ngắc như băng, cái lạnh thấm thẳng vào trái tim anh, thường làm cho anh thức trắng đêm. Nhưng bây giờ anh cảm thấy ấm áp như vậy, anh rất thích tay chân mình đều được cô quấn lấy, cho dù nửa người dưới của anh bây giờ không có cảm giác gì thì anh vẫn cảm thấy ấm áp, bởi vì anh biết trên người mình có hơi ấm của cô.
Mặt Hinh Ý dàn vào lồng ngực của anh, nằm trong lồng ngực anh buồn cười: “Sáng nay em phải đến JL họp, nếu không xuống giường thì sẽ đến muộn.” Ngẩng đầu lên nhìn thấy xương quai xanh dưới cổ áo ngủ đang mở rộng của anh, rất gợi cảm.
Một tay Vũ Chính rời khỏi hông cô, đặt trên gáy cô kéo đến trước ngực của mình, làm cho mặt cô dán vào lồng ngực mình, khàn khàn giọng nói: “Không dậy.” Hai mắt căn bản cũng không mở ra, tay lại càng ôm chặt cô hơn.
“Là em muốn họp, không phải anh.” Cô kiên nhẫn nhắc nhở anh, người này vừa ngủ dậy thật là ngốc nghếch.
Lúc này anh mới mở đôi mắt mông lung ra, vừa rồi anh còn tưởng là mơ, nhưng cô thật sự đã trở về bên cạnh mình. Cúi đầu nhìn nhìn dáng vẻ của cô đang cọ cọ trong ngực mình, anh cười dùng hai tay kéo cô lên, làm cho mặt của cô đối mặt với mình.
Khi không trang điểm thật ra cô càng hấp dẫn hơn, có một loại linh khí thuần túy và sạch sẽ. Da của