Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134596

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/596 lượt.

trừ co giật anh còn chịu đau đớn như vậy, tuy lúc trước bác sĩ có nói với cô tổn thương não nhất định sẽ để lại di chứng, tuy nhiên lại không ngờ nó nghiêm trọng như vậy.
Vũ Chính dựa lưng vào giường, hô hấp chậm rãi điều chỉnh lại, Hinh Ý cẩn thận đỡ anh nằm xuống, lấy khăn mặt ra giúp anh lau mồ hôi, nhìn anh yếu ớt một hồi lâu mới dám chui vào trong chăn.
Mà thuốc phát huy tác dụng rất nhanh, Vũ Chính mệt mỏi vô cùng nhẹ nhàng vỗ vỗ tay cô: “Không sao đâu, ngủ đi.” Giọng nói cùng hơi thở nhẹ nhàng giống như một cọng lông vũ phiêu bay bên tai Hinh Ý.
Thân thể anh mệt mỏi giống như không còn sức lực, tay chỉ nhẹ nhàng trùm lên tay cô, không còn một chút khí lực, mềm mại rồi lại lạnh buốt.
Cô ôm anh, nước mắt rơi như mưa, ngăn không được chảy xuống đầy mặt cô, cô để cho Vũ Chính đã mê man tựa vào trước ngực mình, nước mắt rơi thấm ướt cả gối.
Đêm hôm đó, cô thức trắng đêm, ôm Vũ Chính như một đứa bé, nhẹ nhàng một lần rồi lại một lần vuốt ve tấm lưng cứng ngắc của anh.






Lại là anh ta?
Trong biệt thự nhà họ Lâm, Lâm Đạt Quảng ngậm một điếu xì gà đi vào trong đại sảnh, thỉnh thoảng mắt liếc nhìn về phía Lâm mẹ, lại nháy mắt ra dấu cho vợ mình mở miệng.
Vợ của Lâm Đạt Quảng là La Hiểu Lan hiểu ý, nghĩ một lát xem làm thế nào để mở miệng, cuối cùng vẫn nói: “Chị dâu, Hinh Ý có nói khi nào thì trở về không?” Lúc nói còn bất chợt nhìn biểu lộ của Lâm mẹ.
Lâm mẹ chỉ thở dài nói: “Cuộc họp hàng năm của JL diễn ra trong hơn một tuần lễ, để cho nó ở bên kia học hỏi thêm cũng tốt, dù sao có thể giữ vững trận tuyến trong JL, sau khi trở về sẽ dễ dàng nắm chắc cục diện hơn.” Bà thật sự nghĩ con gái của mình có thể giành lại những gì thuộc về ba của mình, đó cũng là kỉ niệm duy nhất Đạt Bình để lại cho bà.
La Hiểu Lan không có ý định nói thêm gì nữa, nhưng Lâm Đạt Quảng lại nháy mắt ra hiệu, bà cau mày nói tiếp: “Nhưng em cảm thấy Hinh Ý vẫn nên trở về nhanh một chút, chị dâu chị nghĩ lại xem, Giang Lâm mới là thứ chúng ta chú trọng nhất, dù sao người của nhà họ Lâm cùng nhà họ Phương chúng ta đều ở trong Giang Lâm. Vả lại, từ sau khi Hinh Ý sang Mĩ họp, Giang Lâm đều không còn một ai trong nhà, địa vị của Đạt Bình cũng đang lung lay…” Bà kích động nói, một đống lớn những lời nói đều đường hoàng giống như tất cả đều là vì người nhà họ Lâm và nhà họ Phương.
Cô cố gắng thả lỏng, từng cái từng cái vuốt ve tóc của anh, giọng cố ý buồn bực nói: “Đừng tưởng rằng làm nũng thì em sẽ bỏ qua cho anh, đêm nay anh nhất định phải ăn cơm.”
Anh chỉ đang cười, ôm cô nhẹ nhàng cười đến run rẩy.
Tuy cô nói như vậy nhưng Vũ Chính vẫn ăn rất ít, cô cầm thìa đút cho anh từng miếng, tuy ăn rất chậm nhưng cô rất kiên nhẫn, giống như đang đút cho một đứa trẻ. Nhưng cuối cùng, chỉ ăn được một phần ba bát thì anh bỏ.
Hinh Ý cầm khăn tay cẩn thận lau khóe miệng cho anh, nhìn thấy một tay đặt trong chăn của anh đè lên bụng, nhíu mày làm cho lòng cô vô cùng nặng nề.
Cô ngồi bên cạnh anh, ôm lấy anh để cho đầu anh tựa vào vai mình, đặt bàn tay lên bụng anh nhẹ nhàng mát xa, một vòng rồi lại một vòng.
Vũ Chính ngửi thấy mùi thơm chỉ thuộc về Hinh Ý, đầu không tự chủ được nhẹ nhàng cọ cọ vào cổ cô, cuối cùng nghiêng đầu cô sang thâm tình hôn cô, kìm lòng không được mà hôn.
Hinh Ý chậm rãi buông bàn tay đang mát xa trên bụng anh xuống, nhiệt tình đáp lại anh, trong miệng anh còn vương mùi canh gà nhàn nhạt, còn có khát vọng sở hữu cô.
Khi anh càng hôn càng không thể kìm chế được, tay chậm rãi cởi quần áo của cô ra, trong lòng Hinh Ý biết rõ tình huống hiện tại của anh không thích hợp để làm chuyện kia nhưng lại không có cách nào đẩy anh ra, bởi vì ngay cả chính cô cũng không thể khống chế được lòng mình.
Lúc này, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên trong căn phòng yên tĩnh làm cho người ta thấy phản cảm lạ thường, Hinh Ý như tìm được vị cứu tính, nhẹ nhàng đẩy anh ra, nói: “Nghe điện thoại trước đi.” Giọng nói hơi run rẩy.
Mà Vũ Chính như vẫn đang quấn quýt lấy cô, miệng thì thào nói: “Đừng để ý đến nó…” Động tác tay không có một chút nào muốn dừng lại.
Nhưng Hinh Ý lại đẩy anh ra, cầm lấy điện thoại trên tủ đầu giường, “Alo…” Bởi vì nụ hôn kịch kiệt vừa rồi nên cô vẫn còn thở hổn hển.
Lý Tử Ngôn ở đầu dây bên kia hơi thất thần, nhận điện thoại riêng của Vũ Chính ở