Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134597
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/597 lượt.
ra, vẻ mặt nghi hoặc nhìn cô, như chiếc máy chụp X quang muốn săm xoi cô. Thang máy kia là thang máy chuyên dụng, làm sao cô có thể bước ra từ đó.
Hinh Ý bị ánh mặt tìm tòi nghiên cứu của anh khiến cho không được tự nhiên, quay đầu lại nhìn thang máy, đột nhiên giống như đã tỉnh ngộ. Chẳng lẽ anh ta cho rằng niềm vui mới của cô là Lý Tử Ngôn.
Cô sững sờ trong chốc lát mời nói: “Không phải như anh nghĩ đâu.” Lời nói chỉ đơn giản như vậy, không phải lời giải thích, cô xem anh như một người bạn tốt mới nói như vậy.
Dư Chân cười cười, không hỏi thêm nữa, cùng lắm thì anh cũng chỉ là một người bạn, một người bạn thôi. Anh mở miệng nói: “Sao đến New York lâu như vậy mà chưa từng gặp Giang tổng nhỉ?” anh cũng không biết tại sao mình lại nhắc tới anh ta, là muốn chứng thực bọn họ vẫn chưa làm hòa, để giữ lại cho mình thêm một chút ảo tưởng sao?
“Anh ấy rất ổn, bận rộn một số chuyện khác cho nên không thể đến JL dự cuộc họp hàng năm.”
Nghe câu trả lời của cô, như rất khách sáo, hoặc là thực chất rất rõ ràng tình huống hiện tại của anh ta, làm cho Dư Chân không thể nhìn thấu cô, nhưng chẳng qua là một Lâm Hinh Ý làm cho người ta đoán không ra mới khiến cho người khác một khi đã gặp thì không thể kìm chế được mà rung động.
Hinh Ý đi thẳng về phía phòng họp quốc tế, Dư Chân đuổi theo cô, thoải mái mở miệng nói: “Đêm nay có thể cùng đi ăn một bữa cơm được không, anh vẫn chưa làm tròn vai trò của một chủ nhà.”
Cô chăm chú nhìn khuôn mặt anh, nhớ tới lần trước anh tới một quán ven đường ăn thức ăn không sạch sẽ bị viêm đường tiêu hóa nên buồn cười nói: “Tôi không muốn giống như anh lần trước.”
Anh lại lập tức đính chính: “Sẽ không như vậy nha, lần này anh sẽ thật sự đưa em đến một nhà hàng, thức ăn cùng không gian đều rất đỉnh.”
Hinh Ý căn bản không quan tâm đến thức ăn, quan trọng là người ăn cùng cô, cô uyển chuyển từ chối: “Thật ngại quá, mấy ngày nay thật sự tôi rất bận, sau này có cơ hội tôi sẽ…”
Dư Chân ngắt lời cô, quật cường nói: “Là vì Giang Vũ Chính sao?” anh cứ liều lĩnh hỏi như vậy, bởi vì không có cách nào chịu đựng việc mình cứ như một đứa ngốc mà suy đoán, suy đoán một kết quả dù có thể nào cũng không hề liên quan đến anh.
Sau khi cô nghe được câu hỏi kia thì nét vui vẻ trên mặt biến mất, bình thản nói: “Tôi nghĩ đây là chuyện của tôi, hoàn toàn không liên quan gì đến anh.”
Dĩ nhiên Dư Chân đã biết rõ đáp án nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi: “Vì sao? Lại là anh ta?” Lúc ở châu Úc chính miệng cô đã nói hận anh ta đến nỗi muốn anh ta lập tức chết đi, làm sao quanh đi quẩn lại lại trở về bên cạnh anh ta? Anh không rõ, không rõ Giang Vũ Chính đến tột cùng là có ma lực gì mà có thể làm cho cô khóc cô cười, làm cho những vui buồn yêu hận của cô đều tập trung trên người anh ta.
Hinh Ý không nhìn anh, ánh mắt mơ hồ nhìn ra những bông tuyết ngoài cửa sổ, giọng nói phảng phất như từ xa xôi truyền đến, “Có nhiều thứ, không phải muốn từ bỏ là có thể từ bỏ được; có một số ít người, không phải muốn hận thì có thể hận được.”
“Em chỉ thương hại anh ta, anh ta dùng mọi phương pháp để chiếm được sự thương hại của em, em chỉ thương hại cho anh ta tàn phế, thương hại anh ta bị liệt, cho nên mới…” Anh bắt đầu nóng vội nói năng hơi lộn xộn, bởi vì lòng của anh đau đến mức làm cho anh nói không nên lời.
Hinh Ý hung hăng trừng mắt nhìn anh, cắn răng nói: “Đừng để cho tôi nghe thấy câu kia nữa. Tôi nói rõ với anh là vì tôi xem anh là bạn, nguyện ý chia sẻ với anh, đừng để cho tôi phải chán ghét anh.” Cô cũng đã từng nói với anh như vậy, làm tổn thương anh rất sâu, rất sâu, đến nay cô vẫn không có cách nào quên được ngày đó trước khi cô xoay người đi đã nhìn thấy nỗi đau đớn khắc sâu trong ánh mắt của anh, làm cho lòng cô rung động mãnh liệt.
Cô không hề để ý đến anh ta nữa, tiếp tục đi vào phòng họp, mà giọng nói của Dư Chân từ phía sau cô truyền đến, “Em không được quên sau lưng em còn có người nhà họ Lâm, anh ta làm như vậy cũng chỉ muốn kìm chế em mà thôi…” Anh biết người nhà họ Lâm trong Giang Lâm vẫn nghĩ sẽ có một ngày xoay chuyển tình thế được, mà với người thủ đoạn như Giang Vũ Chính, làm sao có thể để cho người khác đánh bại đơn giản như vậy được?
Lòng cô run lên từng cơn, nhưng vẫn không ngừng bước, ý chí kiên định hướng về phía tương lai mình muốn đến, cô chỉ muốn anh.
“Cô trực tiếp đến trước cửa chính của JL đi, Vũ Chính nói cậu ấy không cần cô phải lên