Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1343062
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3062 lượt.
ng thương, không thể tự mình hành lễ, mẫu hậu thấy cảnh sinh tình, đương nhiên không vui rồi.”
Xương Ý lạnh lùng giễu cợt, “Phụ vương nhìn kỹ chúng ta được mấy lần? Cái ông ấy quan tâm chỉ là chúng ta có thể giúp ích cho vương đồ bá nghiệp của ông ấy hay không mà thôi. Chuyên Húc là đứa cháu đầu tiên của phụ vương, nhưng từ lúc sinh ra đến giờ, phụ vương mới nhìn nó đúng một lần, vào hôm tròn trăm ngày tuổi.”
A Hành và Xương Phó đều trầm ngâm không nói.
Vì đây là hôn lễ của Đại vương tử Hiên Viên, cũng là dịp kết nối thông gia giữa hai đại Thần tộc, nên Hoàng Đế cố ý tổ chức linh đình, còn to hơn cả Thiếu Hạo cưới A Hành khi trước.
Trong Hiên Viên thành tưng bừng nhộn nhịp, chăng đèn kết hoa, tân khách bốn phương tám hướng đổ về, trên phố người qua kẻ lại tấp nập, chen vai thích cánh mới đi được.
Chuyên Húc và Tiểu Yêu kích động hơn ai hết, tay xách lồng đèn và chong chóng, hễ thấy chỗ nào náo nhiệt là sấn ngay đến, mấy vú già đuổi theo hết hơi không kịp.
A Hành đã dặn dò các vú già, hôm nay đông người, nhất định phải trông nom hai đứa nhỏ thật kỹ, Xương Phó còn phái bốn dũng sĩ Nhược Thủy đi theo hai đứa bé.
Thấy ánh mắt A Hành vẫn đầy vẻ âu lo, Xương Phó hỏi: “Mọi chuyện đều xuôi chèo mát mái cả, muội còn lo gì nữa?”
“Tẩu tẩu không thấy phía Di Bành quá yên ắng ư?”
Xương Phó gật đầu, “Phải đó, khi ta phụ Xương Ý xếp đặt hôn lễ, còn tưởng hắn sẽ lại gây sự, lúc nào cũng phải ngấm ngầm đề phòng nhưng chẳng thấy động tĩnh gì cả, có lẽ từ sau chuyện ở Trạch Châu, hắn đã bị phụ vương trách phạt, không dám lộng hành nữa rồi.”
“Tẩu không hiểu Di Bành rồi, muội cùng Di Bành chơi chung từ nhỏ tới lớn, tuy hắn trông có vẻ hờ hững nhưng một khi đã hạ quyết tâm nhất định sẽ làm đến triệt để. Thuở nhỏ Đồng Ngư thị không cho phép hắn chơi cùng muội, vì chuyện này bà ta đã đánh đập hắn khá nhiều, nếu đổi lại là những đứa nhỏ khác, hắn đã không dám trái lời, nhưng hắn chỉ lẳng lặng chịu phạt rồi ngoảnh đi lại khập khiễng tìm muội chơi cùng. Giờ muội chỉ lo hắn đang đợi tình huống ngày mai để làm khó dễ, khiến Đại ca và mẫu hậu mất mặt trước mọi người thôi.”
Xương Phó cau mày, “Phụ vương rất coi trọng danh dự bản thân, ngày mai khách khứa lại đổ đến nườm nượp, lỡ như Hiên Viên tộc có gì thất thố trước bàn dân thiên hạ, làm hỏng hôn sự của Đại ca và Thần Nông tộc, e rằng sẽ khiến phụ vương nổi trận lôi đình, cách này xem ra còn hiệu quả gấp ngàn lần mấy trò vặt vãnh, nhưng Di Bành định làm thế nào đây?”
A Hành khẽ nói, “Xưa nay Tứ ca chưa từng sai sót, kẻ sai chỉ có muội hoặc Đại ca thôi, chắc hẳn Di Bành chưa biết chuyện Đại ca nên rất có khả năng sẽ hướng vào muội.”
“Nhưng muội chẳng phải đã… hơn nữa Tiểu Yêu và Thiếu Hạo giống nhau như thế, Di Bành không thể nắm lấy cớ đó được.”
A Hành lắc đầu, “Muội chỉ có thể khiến hắn không thu thập được bằng chứng chứng minh nghi ngờ của mình là đúng thôi, chứ không dám khẳng định đã đập tan được nghi ngờ của hắn.”
“Vương tử phi, vương cơ, không hay rồi…” Đám cung nữ hổn hển chạy đến, vừa trông thấy hai người liền quỳ sụp xuống đất.
A Hành và Xương Phó đều biến sắc, vội hỏi, “Tiểu Yêu, Chuyên Húc thế nào rồi?”
Cung nữ nức nở đáp: “Không thấy tiểu vương cơ đâu nữa cả.”
A Hành loạng choạng, Xương Phó phải đỡ ngay lấy nàng, đoạn quay sang quát đám cung nữ: “Nín ngay cho ta, kể lại đầu đuôi sự tình đã nào!”
Một tiểu cung nữ miệng lưỡi lanh lợi liền lên tiếng: “Mấy người bọn nô tỳ dẫn tiểu vương tử và tiểu vương cơ đi xem Đại điện hạ cùng tân nương ngồi xe hoa, chẳng hiểu tiểu vương tử và tiểu vương cơ lại cãi vã chuyện gì, làm ầm lên rồi bắt đầu đánh nhau, chúng nô tỳ khuyên can thế nào cũng vô ích. Tiểu vương tử nói hoa đăng của tiểu vương cơ là do cha mình làm, không cho tiểu vương cơ chơi nữa, đòi lấy lại, tiểu vương cơ bèn tức tối bảo: ‘Có gì hay đâu, hoa đăng của Cao Tân chúng ta đẹp gấp tỷ lần của Hiên Viên các người’, tiểu vương tử nói tiểu vương cơ khoác lác, còn đuổi tiểu vương cơ cút về Cao Tân đi, đừng ở Hiên Viên nữa. Cũng chẳng biết tiểu vương tử nghe lời xằng bậy ở đâu, nói cái gì con gái đã gả chồng như bát nước hắt đi, khiến tiểu vương cơ khóc lóc bỏ chạy, tiểu vương tử còn hung hăng bồi thêm: ‘Đi thì hay rồi, có giỏi thì vĩnh viễn đừng đến nữa!’, nói rồi chạy thẳng về hướng ngược lại, làm chúng nô tỳ nhất thời loạn cả lên, vội chia làm hai nhóm đuổi theo, nhưng chỉ tìm được tiểu vương tử, không thấy tiểu vương cơ đâu cả!”
“Đã tìm hết mọi chỗ chưa?”
“Tìm hết cả rồi, không tìm được tiểu vương cơ, chúng nô tỳ phát hoảng, lập tức điều thị vệ tới cùng tìm giúp nhưng khắp trong thành chỗ nào cũng toàn người là người, tìm mãi không được.”
“Có một vị thúc thúc ẵm nó đi rồi.” Chuyên Húc xị mặt đứng trước cửa.
Xương Phó lập tức túm lấy Chuyên Húc, vung tay định đánh, nhưng A Hành ngăn lại: “Trẻ con với nhau, cãi lộn là chuyện bình thường, không thể trách cháu nó được.” Nói rồi nàng kéo Chuyên Húc lại trước mặt: “Nói cho cô cô biết, sao cháu lại nói có một vị thúc thúc ẵm tiểu muội đi?”
Chuyên Húc lí nhí đáp: