Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từng Thề Ước

Từng Thề Ước

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342853

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2853 lượt.

đều phải vô sỉ vô tình như vậy mới có thể giữ vững ngai vị và thiên hạ, khiến bách tính an cư lạc nghiệp. Chinh chiến bấy nhiêu năm, muôn dân thiên hạ cạn kiệt lắm rồi, các người thân là con dân Thần Nông, những việc có thể làm cho Thần Nông đều đã làm cả, đánh xong trận này, nếu như còn sống thì tìm một cô vợ, sinh con đẻ cái, vui hưởng thái bình đi thôi.”
Vũ Sư Xích Tùng Tử chăm chú nhìn Xi Vưu, ánh mắt lấp loáng, cứ chần chừ muốn nói lại thôi.
Xi Vưu thản nhiên cười, “Người người đều nói Nặc Nại tướng quân của Cao Tân dung mạo xuất chúng, tài hoa cái thế, tính tình văn nhã phong lưu, là người trong mộng của vô số thiếu nữ Cao Tân, chỉ tiếc lại vì tư tình nam nữ hoang đường mà cả ngày đắm chìm trong rượu, biến thành phế nhân. E rằng các thiếu nữ Cao Tân từng mê mẩn y chẳng có ai ngờ được y lại tự hủy hoại dung mạo lẫn thân thể, ẩn náu tại Thần Nông hai mươi năm.”
Phong Bá trợn mắt ngạc nhiên nhìn Vũ Sư, vẻ đề phòng. Vũ Sư cũng giật nảy mình kinh hãi, biết rõ Xi Vưu thủ đoạn tàn nhẫn, y lẳng lặng nắm chặt binh khí, sẵn sàng tự vẫn bất cứ lúc nào, “Ngươi biết từ bao giờ?”
“Ta biết lâu rồi. Tuy ngươi và Thiếu Hạo tính toán rất chu toàn, biết mọi trò biến hình và dịch dung đều không thể qua được mắt ta, bèn dùng thuốc độc hủy hoại dung mạo, thân thể, lại biết rằng khí chất quý tộc được rèn luyện từ nhỏ của các người khó mà che giấu được, bèn cố tình mạo danh Xích Thủy Thị trong Tứ thế gia, Thiếu Hạo còn buộc Xích Thủy Thị phối hợp, ngụy tạo lai lịch và quá khứ của ngươi. Có điều ta xưa nay vốn tính đa nghi, ngay đến người yêu ta còn không dễ gì tin tưởng, huống hồ là ngươi?”
“Vậy vì sao ngươi không giết ta? Trái lại, hai mươi năm nay còn coi ta như huynh đệ?”
“Nếu là mấy trăm năm trước đây, một khi phát hiện ngươi lừa gạt, nhất định ta sẽ lấy mạng ngươi. Nhưng mấy trăm năm trước, khi A Hành bị ta ép rơi xuống Ngu uyên, ta mới hiểu ra một điều, không thể chỉ quan sát bằng mắt, mà phải dùng trái tim để cảm nhận, bởi vậy ta bèn cho ngươi thời gian, để phân tích xem ngươi rốt cuộc là ai. Bấy nhiêu năm nay, bất kể ngươi là Nặc Nại hay Xích Tùng Tử, ngươi cũng đã dùng kỹ nghệ rèn đúc tinh xảo của Cao Tân rèn binh khí cho quân ta, giúp tướng sĩ Thần Nông có binh khí đối phó với Hoàng Đế; lúc cầm quân tác chiến, ngươi luôn dũng cảm xông lên trước nhất, dốc hết tâm sức giúp Thần Nông đối kháng Hiên Viên. Mọi việc ngươi làm đều có lợi cho Thần Nông, tại sao ta phải giết ngươi?”
Vũ Sư lặng thinh khômg đáp, bàn tay cầm binh khí từ từ lỏng ra.
Xi Vưu cười hỏi: “Hẳn Thiếu Hạo dặn ngươi phải tìm cách khiến ta và Hoàng Đế lưỡng bại câu thương, để Cao Tân đứng giữa thủ lợi, ngươi cũng đã thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ rồi. Vừa nãy rõ ràng ngươi chẳng cần dốc hết sức lực như thế, cứ làm quấy quả rồi lẳng lặng chuồn đi là xong, nhưng ngươi lại vì cứu Si Mỵ Võng Lượng mà không ngại đối kháng với A Hành đến nỗi trọng thương. Không biết hiện giờ ngươi có còn phân biệt được mình rốt cuộc là Nặc Nại thuộc hạ của Thiếu Hạo hay là Xích Tùng Tử, huynh đệ của Xi Vưu không?”
Gần hai mươi năm, đối với Thần tộc cũng chẳng phải là dài, nếu gặp lúc thái bình thanh nhàn thì chỉ chớp mắt là qua, nhưng hai mươi năm giáo vàng ngựa sắt, chinh chiến tứ phương, sớm chiều bầu bạn, sinh tử ký thác, cùng xung phong ra trận, cùng chuốc chén say khướt, cùng bị thương, cùng cười nói… Trên thế gian này, còn quãng thời gian nào khiến người ta kích động hơn những năm tháng thiết huyết hào tình đó chứ? Còn thứ tình cảm gì sâu nặng hơn tình đồng chí sống chết có nhau?
Hai mươi năm trước, y kiên cường tự hạ độc hủy hoại dung mạo mình, hủy dung cũng chẳng có gì quan trọng, chỉ cần trong lòng ghi nhớ mình là ai thì được rồi, có điều hai mươi năm sau, lòng y đã hoàn toàn đổi khác, rốt cuộc y là ai đây? Là Xích Tùng Tử huynh đệ của Xi Vưu, hay Nặc Nại thuộc hạ của Thiếu Hạo? Vũ Sư lộ vẻ bi ai khôn xiết.
Phong Bá đã hoàn toàn bỏ hết cảnh giác, vỗ mạnh vào vai Vũ Sư, thân mật đỡ lấy y. Đúng như Xi Vưu nói, dù y là ai chăng nữa, trong lòng Phong Bá, Vũ Sư vẫn là hảo huynh đệ từng cứu mạng gã trên chiến trường vô số lần.
Xi Vưu cười, “Không chỉ mình ta biết ngươi là Nạc Nại đâu, còn có một người nữa kìa. Tuy ngươi đã hủy hoại dung mạo, tàn hủy thân thể, nhưng kể từ sau khi gặp ngươi trong hôn lễ, nàng ta vẫn luôn nghi ngờ.” Xi Vưu đưa mắt nhìn A Hành hai mắt đỏ ngầu, đã hoàn toàn biến thành ác ma, “Bất kể ngươi biến thành hình dạng gì, xấu xí đáng sợ ra sao, chỉ cần trái tim ngươi không thay đổi, thì trong lòng nàng ấy, ngươi vẫn mãi là ngươi.”
Vũ Sư ngẩn người kinh ngạc, hóa ra Vân Tang đã nhận ra từ lâu ư? Nàng vẫn biết y ở đây ư?
Bấy nhiêu tình tiết vụn vặt mơ hồ bỗng trở nên rõ ràng sáng tỏ hơn bao giờ hết.
Chẳng biết từ lúc nào, y luôn có những con bướm đêm bám theo bên người, lúc y ngồi một mình cô độc, cánh bướm đêm khẽ khàng đậu lên tay y, lặng lẽ bầu bạn với y; lúc y đi tuần đêm, cánh bướm đêm sẽ dập dờn bay lượn xung quanh, âm thầm ở bên.
Biết bao đêm dài, chất độc trên mặt cùng vết thương trên người thi nhau hà


XtGem Forum catalog