Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từng Thề Ước

Từng Thề Ước

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342858

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2858 lượt.

tức dẫn quân rút lui.
A Hành đau đáu nhìn về phía vầng dương chói lòa, ánh mặt trời xói vào mắt nàng, nhưng nàng không hề chớp mắt, chỉ vuốt ve A Tệ, khẽ hỏi: “Giúp ta làm một việc này, được không?”
A Tệ chẳng chút do dự, gật đầu ngay.
“Mày phải sống nhé!”
Vừa dứt lời, A Hành liền nhảy khỏi lưng A Tệ, rơi thẳng xuống đất, chợt nàng ngoái đầu lại, mỉm cười: “Về Ngọc sơn tìm Liệt Dương đi.”
Trong lúc rơi xuống, A Hành đồng thời dang hai tay ra, phát tán toàn bộ nguồn sức mạnh bị phong ấn trong thân thể. Lúc này vầng dương vừa lên tới đỉnh đầu, chính là lúc năng lượng mặt trời mạnh nhất trong ngày, sức mạnh trong người A Hành cũng bùng lên như núi lửa phun trào, toàn thân tỏa sáng chói lọi.
Cảm nhận thấy khí tức của A Hành tắt lịm, A Tệ kinh hoàng ngửa cổ tru lên thảm thiết, Xi Vưu và Thiếu Hạo nghe tiếng A Tệ, vội nghoảnh lại, liền trông thấy toàn thân A Hành phát sáng rực rỡ, đồng loạt thét lên thất thanh: “A Hành, đừng!” Nhưng đã chậm một bước, bóng A Hành dần dần tan biến giữa vầng sáng chói lòa.
A Hành từ từ rơi xuống đất, tỏa ra ánh sáng chói lọi, tựa hồ mặt đất vừa có thêm một vầng mặt trời nóng bỏng, ánh mặt trời rọi tới đâu, nước lũ lập tức bốc hơi đến đó, dưới sự thiêu đốt của mặt trời, cả biển nước dần dần tan biến, đất đai từ từ khô nứt, cây cối đều héo rũ.
Si Mỵ Võng Lượng xông đến ngăn căn A Hành, nhưng vừa tới gần đã bị bỏng, vội thét lên lui lại, may mà Vũ Sư kịp thời hô mây làm mưa, cản A Hành lại giây lát, mới cứu được mạng bọn chúng.
Thoạt đầu A Hành còn có thể khống chế sức mạnh bản thân, nàng vốn chỉ định làm biển nước bên dưới bốc hơi mà thôi, nhưng tựa như con đê ngăn lũ bị phá thủng một lỗ, nước lũ cứ thế ào ào tràn sang, không sao ngăn nổi, xé toang hoác lỗ thủng ra, cuối cùng phá hủy cả con đê.
Luồng sức mạnh trong người A Hành tương thông với vầng dương trên trời, càng tuôn càng nhiều, dưới tác động của nguồn năng lượng mạnh mẽ ấy, cặp mắt nàng dần biến thành đỏ rực, thần trí bắt đầu mơ hồ.
A Hành bước tới đâu, tướng sĩ kêu gào ngã gục tới đó, nước trong thân thể họ đều bốc hơi rồi cạn kiệt nhanh chóng, chẳng mấy chốc đã biến thành xác khô.
Vũ Sư từ trên không ngã nhào xuống đất, y vốn tu luyện thủy linh, năng lượng thái dương của A Hành là khắc tinh của y, thân thể y bị trọng thương, ngay cả đi lại cũng rất khó nhọc.
Ứng Long chẳng còn trông rõ được nguyên thần của A Hành, chỉ thấy một cặp mắt đỏ ngầu như máu giữa vầng sáng chói lòa, chẳng khác nào ác ma, lướt đến đâu là phá hủy tới đó. Y vội biến thành hình người, cuống quýt thoái lui, may mà phía trước có nước cản, phía sau lại có Thiếu Hạo hỗ trợ, bằng không hẳn y cũng bị nướng chín. Ứng Long hốt hoảng hỏi Thiếu Hạo: “Đó là gì vậy? Rốt cuộc vương cơ đã biến thành cái gì?”
Thiếu Hạo thần sắc thê lương, không nói một lời, gấp rút đổi dòng nhánh sông vốn định dẫn thẳng ra biển chặn ngang trước mặt bọn họ, lợi dụng dòng nước cuồn cuộn để bảo vệ tướng sĩ Hiên Viên, đây là việc duy nhất y có thể làm cho A Hành trong lúc này.
Phong Bá đỡ Vũ Sư, trợn mắt nhìn A Hành đang từng bước tiến lại gần bọn họ, kinh hoàng hỏi Xi Vưu: “Cái gì thế kia?” Thứ pháp thuật này hùng mạnh là vậy, nhưng chẳng phân biệt địch ta, sẵn sàng hủy diệt tất cả, có phần quá vô nhân đạo.
Xi Vưu toan lợi dụng dòng nước bảo vệ tướng sĩ Thần Nông, nhưng nước đã chảy cả xuống chỗ trũng, bị Thiếu Hạo khống chế để bảo hộ binh sĩ Hiên Viên. Tuy hắn thông thạo cả ngũ linh, nhưng luận về năng lực ngự thủy, dù sao không thể bì được với Thiếu Hạo chuyên tu thủy linh, chẳng cách nào đoạt được khống chế thủy linh trong tay Thiếu Hạo.
Thấy những xác khô la liệt đầy mặt đất đều bị A Hành hun đốt đến cháy đen, tan thành tro bụi, tướng sĩ Thần Nông kinh hoàng hoảng loạn, sĩ khí tan tác, mệnh ai nấy tháo chạy.
Đám tùy tùng của Xi Vưu tuy cũng sợ hãi nhưng tất cả đều thẳng lưng ưỡn ngực, chưa được lệnh của hắn, quyết không lùi nửa bước. Si Mỵ Võng Lượng nhìn các huynh đệ xung quanh, phẫn nộ gào lên: “Rốt cuộc là thứ ma vật gì thế kia? Lẽ nào trời muốn diệt chúng ta thật ư?”
Xi Vưu cởi phăng tấm áo A Hành tặng xé nát rồi ném tung ra, từng mảnh áo bào mang linh khí của Ngọc sơn rơi xuống đất, lập tức mọc lên vô số cây đào, chẳng mấy chốc đã thành một khoảnh rừng đào xanh ngắt mát rượi, ngăn hơi nóng phả đến.
Phong Bá và Vũ Sư thấy Xi Vưu xưa nay cuồng vọng ngạo nghễ, vậy mà giờ chỉ thủ không công, cũng thầm đoán được mấy phần, vội khuyên nhủ: “Ả đã mất hết thần trí, bất phân địch ta, tiến nhập ma đạo rồi, huynh quyết đừng nể tình xưa mà nương tay.”
Xi Vưu đưa mắt nhìn A Hành đang từ từ tiến lại, vội hạ lệnh: “Quân đội giao cả cho các người, mau rút lui ngay đi, ta sẽ dẫn nàng rời khỏi đây.”
“Vậy chừng nào huynh quay lại? Chúng ta hẹn gặp ở đâu đây?
Xi Vưu lảng đi: “Ta vốn là kẻ thô lỗ sinh trưởng giữa núi rừng, quen thói phóng khoáng tùy tiện, cầm quân ra trận thì được, nhưng chẳng thể trị quốc an dân, đem lại thái bình cho muôn dân thiên hạ. Hoàng Đế tuy chẳng trọn tư tình, không vẹn đại nghĩa, có điều bậc quân vương