pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từng Thề Ước

Từng Thề Ước

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342855

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2855 lượt.

mình, quên Xi Vưu, quên tất cả mọi chuyện, chỉ đinh ninh ghi khắc một ý niệm cuối cùng: phải tránh xa nam tử dưới gốc đào kia, không được thiêu cháy hắn thành tro bụi.
A Hành xua xua tay với Xi Vưu, ý bảo hắn đừng lại gần, cổ họng phát ra tiếng gào ú ớ, nhưng không sao thốt nổi thành lời.
Xi Vưu rảo bước tiến về phía nàng, chợt A Hành quay ngoắt người, chạy vụt đi.
“A Hành!” Xi Vưu đuổi theo.
Hai bóng người một trước một sau, một nóng nảy, một lạnh buốt lướt ngang đồng hoang như gió, thoắt đã biến mất.
A Hành chạy xa dần, không khí cũng dần dần dịu đi, không còn nóng nực nữa, tướng sĩ hai bên đều thở dài nhẹ nhõm.
Phong Bá và Vũ Sư ra lệnh rút lui, Ứng Long trông thấy cũng không hề có ý tấn công. Vừa trải qua kiếp nạn hủy thiên diệt địa, quân sĩ đều kinh hồn bạt vía, đại tướng toàn bộ trọng thương, chẳng còn năng lực truy kích Thần Nông nữa.
Đột nhiên, tiếng kèn xung trận hào hùng lại nổi lên. Hiên Viên và Thần Nông đều kinh ngạc ngẩng lên, nhìn về phía tiếng kèn.
Bụi hồng cuồn cuộn, vó ngựa rầm rập, hơn một vạn quân sĩ đột nhiên xuất hiện đằng xa, người cầm đầu cưỡi Trùng Minh điểu ngũ sắc, mình vận giáp vàng, tỏa ánh hào quang rực rỡ.
Vũ Sư kinh hãi thốt: “Chẳng phải Hoàng Đế trọng thương rồi ư? Sao ông ta lại ra trận được? chẳng phải vẫn nói bảo vệ đất nước nên đã giao toàn bộ quân lực Hiên Viên cho Hiên Viên vương cơ rồi đấy sao? Sao lại còn một cánh quân?”
Bóng giáp vàng dẫn thiên quân vạn mã xông lên, hào quang chói lóa xói vào đáy mắt tất cả mọi người.
Tướng sĩ Hiên Viên tộc phấn khởi reo vang: “Hiên Viên Hoàng Đế!”
Tướng sĩ Thần Nông tộc kinh hoàng rú lên: “Hiên Viên Hoàng Đế!”
Giọng nói của Hoàng Đế cất lên, uy nghiêm mà ôn hòa, vang vọng khắp đất trời: “Các tướng sĩ Hiên Viên, đây là trận chiến cuối cùng, sau trận này, các ngươi có thể về nhà!”
Về nhà! Về nhà! Về nhà…
Giọng nói sang sảng đầy linh lực không ngừng văng vẳng giữa đồng hoang, có tác dụng cổ vũ nhân tâm hơn bất cứ hồi kèn nào, khích lệ sĩ khí hơn mọi lời đao to búa lớn.
Tướng sĩ Hiên Viên đang mệt mỏi rã rời lại được khích lệ đấu chí, vì mẹ, vì vợ, vì con gái, vì sắp được về nhà… Ai nấy đều dốc hết toàn bộ sức lực, theo Hoàng Đế xông thẳng về phía Thần Nông. Hùng phong của đội quân thiết kỵ Hiên Viên kiêu dũng thiện chiến nổi tiếng khắp đại hoang một lần nữa lại tái hiện.
Quân Thần Nông đã tổn thất quá nửa, Phong Bá, Vũ Sư, Si, Mỵ, Võng, Lượng dù bị trọng thương, khó mà chống đỡ nổi đòn phục kích được Hoàng Đế hoạch định từ lâu, tất cả đều biết trận này Thần Nông thua chắc.
Phong Bá cởi phăng áo áo choàng ra, quay sang chửi Vũ Sư: “Đồ gián điệp Cao Tân nhà ngươi, còn chưa mau cút về Cao Tân tìm Thiếu Hạo đi.”
Vũ Sư bước lên sánh vai cùng Phong Bá đối kháng Hoàng Đế, không quên quát trả: “Đợi đánh thắng trận này, ngươi có quỳ xuống cầu xin ông đây cũng không ở đâu.”
Cặp mắt Phong Bá lấp loáng ánh lệ, Si Mỵ Võng Lượng cũng phá lên cười hùa theo: “Đánh thắng trận này, chúng ta phải tới thăm phủ đệ trang nhã hào hoa của phong lưu công tử Nặc Nại mới được, nghe nói con gái Cao Tân yểu điệu lắm nha!”
“Giết!”
“Giết!”
Trong tiếng hò hét vang trời quân đội hai bên bắt đầu lao vào nhau.
Bóng đao ánh kiếm loang loáng, máu thịt tung tóe, nói là chiến đấu, chi bằng bảo là đồ sát còn đúng hơn.
Tướng sĩ Thần Nông tộc rừng người ngã xuống, từng người hi sinh.
Si, Mỵ, Võng, Lượng gục trong vũng máu.
Phong Bá bị ngọn thương vàng của Hoàng Đế đâm trúng, cả người đầy máu, ngã nhào từ trên không xuống, như một phiến lá úa mùa thu, bồng bềnh rơi xuống đất, gương mặt vẫn nguyên nét cười. Đó là điệu múa cuối cùng trong gió của gã, đến tận lúc lìa đời, gã vẫn như một cơn gió, không hề úy kỵ.
Vũ Sư bị cả trăm cây đũa của Tượng Võng bắn trúng, máu tươi phun ra, thân mình lảo đảo, nhưng mãi không chịu ngã xuống, cánh tay còn run rẩy đưa lên khiến Tượng Võng kinh hoàng lùi lại, đoạn rút thêm một chiếc đũa, bắn vào yết hầu Vũ Sư.
Thân hình Thiếu Hạo chợt nhoáng lên, đánh văng cây đũa của Tượng Võng ra, cứu lấy Nặc Nại, bế xốc y rời khỏi chiến trường.
“Ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ, ta cũng đã cho phép ngươi rút khỏi đó, tại sao không đi? Để ta đưa ngươi về Cao Tân.”
Nặc Nại tựa hồ không nghe thấy gì, chỉ run rẩy với tay ra, như muốn làm gì đó.
Thiếu Hạo kiểm tra thương thế cho y, phát hiện kinh mạch toàn thân y đều đã đứt đoạn, không thể cứu chữa, đành đau xót hỏi: “Nặc Nại, ngươi còn tâm nguyện gì chưa hoàn thành, cần ta giúp không?”
Nặc Nại nghe mà như không thấy, chỉ trân trân nhìn lên trời. Vòm không trên đầu y mênh mông bát ngát, xanh biếc một màu, dăm ba cánh bướm sặc sỡ chẳng biết từ đâu bay lại, lướt ngang bầu trời, như từng đóa hoa tươi nở rộ, phiêu phất giữa không trung.
Y giơ tay lên, gắng gượng mấy lần, cuối cùng cũng run rẩy gỡ được chiếc mặt nạ trên mặt xuống, ném qua một bên, gương mặt méo mó khủng khiếp phơi ra dưới ánh mặt trời.
Mười mấy năm nay, đã bao lâu Vân Tang đi lướt qua y, cặp mắt dán chặt vào y không chớp, bi ai phẫn nộ đan xen, như đang