The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từng Thề Ước

Từng Thề Ước

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1343394

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3394 lượt.

đôi mắt mở trừng trừng của y trông về phía ngọn lửa rực rỡ cuối trời, từng cuộn khói trôi ngang trời ấy, là vì y mà nhen lên.
“Nặc Nại, ngươi thấy không? Vân Tang sợ ngươi cô đơn, tới tìm ngươi này.”
Trên Tuyên sơn, thế lửa càng lúc càng mạnh, ánh đỏ ngút trời, lung linh rực rỡ, như một tràng thịnh thế yên hỏa. Cả người Vân Tang đã bén lửa, tỏa bạch quang chói ngời tựa đóa sơn trà trắng tinh khôi.
Ngọn lửa thiêu đốt ruột gan, khiến nàng đau đớn khôn xiết.
Giữa vầng bạch quang lóa mắt, Vân Tang trông thấy Nặc Nại mình vận cẩm y, khoan thai tiến lại phía nàng, dáng dấp phong lưu, hòa hoa nho nhã, hệt như lần đầu gặp gỡ trên Ngọc sơn, bên Ao Tinh trì, dưới Đột Bích sơn.
Vân Tang mơ màng hoảng hốt, quên khuấy cả nỗi đau bị lửa thiêu đốt, chỉ thấy ánh sánh lung linh rợp trời, ngọn lửa rực rỡ ngút mắt, như dành riêng cho hôn lễ của họ. Cả đất trời chói lọi vàng son, đẹp đẽ vô chừng, hân hoan rộ rã, tựa hồ toàn thiên hạ đều đang chúc phúc cho họ. Nàng vừa mừng vừa giận, khẽ hỏi: “Sao giờ chàng mới tới? Thiếp đợi chàng mấy ngày mấy đêm rồi, chàng có biết thiếp lo lắng chừng nào không? Mọi người đều nói chàng sẽ không đến rước dâu, bảo thiếp đừng chờ đợi nữa, nhưng thiếp không tin!”
Nặc Nại chỉ cười không đáp, hai tay dang ra, dịu dàng ôm chặt lấy nàng.
Vân Tang tựa vào người Nặc Nại, thì thầm: “Chàng đã hứa xây cho thiếp một Ao Tinh trì, một Đột Bích sơn còn đẹp đẽ tinh xảo hơn cả trên Ngọc sơn nữa mà…”
Bóng dáng yêu kiều của Vân Tang chìm trong biển lửa.
Ngọn lửa càng cháy càng dữ dội, ráng tím ngợp trời, lung linh rực rỡ, từng cụm lửa đỏ tan tác như hoa rơi, diễm lệ mà thê lương khôn tả.
Chút linh khí cuối cùng từ sinh mệnh Vân Tang cũng tan biến.
Tiếng chém giết vẫn vang lại từng chập, mặt đất la liệt thi thể, lênh láng máu tươi.
Thiếu Hạo nhẹ nhàng đưa tay vuốt mắt cho Nặc Nại, cách ly y khỏi tất cả những máu me chém giết này.
Trong thế giới của họ, không nên tồn tại những thứ đó, chỉ mình Thiếu Hạo y vẫn phải dấn bước giữa bể máu tanh mà thôi.
Bằng hữu cuối cùng của y từ thời niên thiếu đã đi rồi, còn do y đích thân đưa tiễn. A Hành nói đúng, y chính là kẻ vô tình nhất thế gian này. Năm ấy, y hiểu tình cảm sâu nặng cùng nỗi hổ thẹn của Nặc Nại đối với Vân Tang, nên mới lấy cớ giúp đỡ Thần Nông, phái y tới Thần Nông làm gián điệp, há không phải là lợi dụng ư? Khi Thiếu Hạo y đang vắt óc nghĩ cách qua mặt Xi Vưu, Nặc Nại lại chủ động đề nghị hạ độc hủy dung, tự tàn hủy thân thể, y có từng phản đối chưa? Cái chết của Nặc Nại, lẽ nào không có phần của y ư? Chẳng lẽ chỉ mình Hoàng Đế vì tranh đoạt thiên hạ mà bất chấp thủ đoạn thôi ư? Chẳng phải y từng bước sắp đặt để Hoàng Đế quyết đấu với Xi Vưu thế nên Xi Vưu và A Hành rơi vào tình cảnh hôm nay, chẳng phải là do y và Hoàng Đế chung tay tạo nên ư?
A Hành chạy như bay, chẳng phân biệt phương hướng xa gần, chỉ biết dựa vào bản năng, guồng chân mà chạy.
Xi Vưu đuổi riết đằng sau.
A Hành chạy đến đâu, tức thì sông suối cạn kiệt, đất đai nứt nẻ, cây cỏ héo úa, muông thú rít gào đến đó, cả thiên địa dường như đều biến thành một lò lửa khổng lồ, ngàn dặm khô hạn, vạn dặm héo hắt.
Dân chúng dọc đường kinh hoàng la hét chửi rủa nàng, “Ác ma đến kìa, mau giết ác ma, giết ác ma!” Nói đoạn lũ lượt lấy tên bắn nàng, vung dao chém nàng, dùng kiếm đâm nàng, chỉ muốn đuổi nàng đi.
A Hành co rúm người lại, ôm lấy đầu, gào lên thảm thiết, tránh trái né phải, rõ ràng thừa sức giết tất cả bọn họ, nhưng nhất quyết không chịu trả đòn, chỉ vừa kêu la vừa bỏ chạy.
Xi Vưu lòng đau như cắt, ầng ậng nước mắt, để chấm dứt chiến tranh, để dân chúng được an cư lạc nghiệp, nàng chẳng tiếc từ bỏ cả tự do trong tầm tay với, hóa thân thành ma, vậy mà bọn họ nào có hiểu, còn hò nhau định giết nàng. Hắn vừa gạt những kẻ tấn công nàng ra, vừa tha thiết gọi: “A Hành.”
Nghe tiếng Xi Vưu gọi, A Hành chợt thấy tim nhói lên, ngơ ngác đứng sững lại, ngoảnh đầu nhìn hắn, như muốn chạy lại phía hắn. Nhưng hắn vừa đến gần, nàng liền xua tay lia lịa, vừa ngăn hắn tiến lại, vừa khóc lóc giật lùi quay người bỏ chạy.
A Hành càng chạy càng nhanh, càng chạy nhiệt độ càng tăng lên, mãi tới khi đến một vùng núi non trùng điệp, bị chấn động bởi phong cảnh trước mắt, nàng mới chậm lại.
Tế đài trắng toát, nhà sàn xanh ngắt, hoa đào đỏ thắm… Cảnh trí xung quanh toát lên cảm giác vô cùng thân thuộc, khiến nàng không sao chạy tiếp nữa, chỉ muốn dừng chân ngơi nghỉ tại đây.
Nhưng hạn hán kéo đến, hết thảy đều bị chính nàng hủy diệt. Nàng chỉ biết ngẩng đầu gào khóc van xin, đừng, đừng mà, xin đừng! Nàng không nỡ rời khỏi, nhưng càng không nỡ hủy diệt tất cả nơi đây, đành đau đớn lùi lại, chạy ra xa.
“A Hành, không sao đâu, lại đây.” Xi Vưu rạch cổ tay, máu tươi ròng ròng nhỏ xuống, thấm vào lòng đất, bảo vệ cho Cửu Lê.
Cả đất trời nhuốm màu đỏ rực, hạn hán hoành hành khắp nơi, vạn vật đều bị hủy diệt.
Chỉ riêng ngọn núi này vẫn nở rực hoa đào, thắm tươi như máu, cũng diễm lệ như máu.
Xi Vưu mỉm cười dỗ dành: “Nàng xem, hoa đào nở đẹp như vậ