Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từng Thề Ước

Từng Thề Ước

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342848

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2848 lượt.

chất vấn: “Ngươi là ai? Là Nặc Nại từng thề bảo vệ ta, hay là Vũ Sư Xích Tùng Tử họa loạn Thần Nông?”
Y cũng chẳng rõ mình là ai, chỉ biết nấp bên dưới chiếc mặt tăm tối, né tránh ánh mắt của nàng, nhưng hiện giờ, y có thể đường đường chính chính tuyên bố với nàng, trái tim của y chưa hề thay đổi! Y muốn đối diện với nàng bằng gương mặt thật của mình!
Cánh tay Nạc Nại run rẩy với lên trời cao, từng cánh bướm lần lượt tụ lại, càng tụ càng đông, muôn màu muôn vẻ, nào trắng, nào hồng, nào lam, nào vàng… hệt như mùa xuân đã về, muôn hoa khoe sắc quanh mình y. mấy cánh bướm rực rỡ còn đậu lên cả ngón tay y. Nặc Nại đắm đuối nhìn đàn bướm, ôn nhu vô hạn, quyến luyến vô chừng.
Còn nhớ mấy trăm năm trước, lần đầu gặp gỡ bên Ao Tinh trì, nàng hồn nhiên tươi cười khuấy động mặt hồ, cũng khuấy động cả cõi lòng y; trên Đột Bích sơn, nàng phong tư phơi phới, thông tuệ tài hoa, khiến y hết lòng ngưỡng mộ, đồng thời âm thầm chua xót, tri âm khó gặp, vậy mà nàng lại là vị hôn thê của Thiếu Hạo.
Người đời nguyền rủa, máu nhuộm sa trường, bao đêm dài quạnh quẽ đau đớn, điểm tựa duy nhất của y chính là tiếng cười trong trẻo của Vân Tang bên Ao Tinh trì, là dáng nàng tha thướt trên Đột Bích sơn.
Y muốn gặp nàng xiết bao, muốn trông thấy nàng tươi cười xiết bao, nhưng hai mươi năm nay, suốt hai mươi năm nay, y luôn nấp sau mặt nạ, chẳng dám nhìn nàng lấy một lần.
Vân Tang, hiện giờ ta có thể nhìn thẳng vào nàng rồi, ta chỉ muốn nhìn nàng một lần mà thôi! Một lần cuối cùng thôi!
Có điều, ta biết chẳng thể được nữa rồi, hiện giờ nhất định nàng còn đang ở Hiên Viên sơn, Hiên Viên Thanh Dương vang danh thiên hạ là hảo nam tử, chỉ hi vọng sau này y đối xử tốt với nàng.
Vân Tang, ta không thể dựng cho nàng một căn nhà có hồ sâu núi cao, lại thất hứa với nàng rồi. Ta hứa với nàng bao nhiêu điều, dường như ta chưa làm được điều gì cả, nhưng nam tử mà nàng gặp bên Ao Tinh trì, dưới Đột Bích sơn, xưa nay chưa hề phụ nàng.
Từng cánh bướm bay về phía Nặc Nại, đậu lên tay y, ngực y, má y, đập cánh liên tục, như muốn truyền đạt điều gì đó, nhưng Nạc Nại không hiểu, y chỉ tha thiết nhìn bầy bướm, ôn nhu vô hạn, lưu luyến vô chừng.
Cuối cùng, y ôm đầy tiếc nuối, thở hắt ra một hơi, cánh tay thõng xuống, cặp mắt đã lạc thần vẫn trân trân dán chặt vào những cánh bướm dập dờn bên cạnh.
Ngàn vạn cánh bướm mỹ lệ lượn vòng quanh Nặc Nại rồi phấp phới bay lên, tựa như chua xuân rời gót, hoa rụng ngợp trời.
Trên đỉnh Tuyên sơn.
Từ lúc cuộc chiến mở màn, Vân Tang đã gắng gượng leo lên cành dâu, ngóng về phía Đông. Quanh nàng là những cánh bướm đủ màu, tầng tầng lớp lớp, đàn đàn lũ lũ như gấm như lụa, ngập trời rợp đất.
Nàng đang đợi.
Đợi khả năng thắng lợi của cuộc chiến, và cái chết của Nặc Nại. Nếu Thần Nông thắng, thân là mật thám của Cao Tân, y nhất định sẽ dấy loạn. nàng đã hạ lệnh cho Xi Vưu phải giết y.
Đợi khả năng thất bại của của cuộc chiến, và tin Nặc Nại còn sống. Nếu Thần Nông thất bại, nhiệm vụ của y cũng hoàn thành, chắc chắn sẽ rời khỏi.
Bất kể kết quả ra sao, nàng cũng tự quyết định vận mệnh cho mình. Nếu thất bại, Thần Nông quốc diệt vong, thân là Trưởng vương cơ, nàng chẳng còn mặt mũi nào sống tiếp, đành lấy thân tuẫn quốc; nếu thắng lợi, Nặc Nại bị giết, thân là kẻ đích thân hạ lệnh giết y, nàng cũng không thể sống một mình, nàng phải đi theo y.
Nhưng, nàng đâu có ngờ, tin tức nàng đợi được lại là: Thần Nông thất bại, Nặc Nại tử vong.
Nặc Nại, sao chàng không rời khỏi đó? Chẳng phải nhiệm vụ của chàng đã hoàn thành rồi ư? Sao không quay về Cao Tân?
Cách xa ngàn dặm, khi đối diện với ánh mắt ôn nhu lưu luyến của Nạc Nại đắm đuối nhìn những cánh bướm rợp trời, Vân Tang đã hiểu mọi điều y muốn nói với nàng, nhưng Nạc Nại không sao nghe được những điều nàng muốn tỏ cùng y.
Không sao, chúng ta sắp đoàn tụ rồi, thiếp sẽ thổ lộ hết với chàng bấy nhiêu tương tư trong từng ấy năm đằng đẵng.
Khi trái tim Nặc Nại ngừng đập, cánh tay thõng xuống, từng cánh bướm lũ lượt bay lên, lượn vòng quanh Nặc Nại, như những cánh hoa chất chứa bi ai bay lả tả ngập trời, đàn bướm vây quanh Vân Tang cũng chấp chới bay cả lên, như mây màu tản mác, gấm đoạn rách tan.
Vân Tang chan hòa nước mắt, nhưng khóe môi lại he hé một nụ cười kiều diễm ôn nhu vô hạn.
Nặc Nại, thiếp đến đây, thiếp sẽ đến ngay đây, đợi thiếp với!
Vân Tang dồn chút linh lực cuối cùng hóa thành hỏa cầu, ngọn lửa bùng lên từ gốc dâu, rồi lan dần lên trên, bốc cháy rừng rực, chẳng mấy chốc, cả gốc dâu đại thụ đã biến thành bó đuốc khổng lồ hình cây nấm.
Vân Tang áo trắng như tuyết, đứng giữa ngọn lửa, dáng người tha thướt, không vướng bụi trần.
Ngọn lửa ngùn ngụt mang theo linh khí từ sinh mạng của Thần Nông vương tộc, bốc cao ngút trời, dù cách ngoài ngàn dặm cũng có thể trông thấy.
Trên thế gian này, còn ai sở hữu linh khí tinh thuần nhường ấy của Thần Nông vương tộc?
Thì ra, đây chính là nguyên nhân Nặc Nại thà tử chiến sa trường chứ không chịu quay về Cao Tân.
Thiếu Hạo đỡ Nặc Nại, nâng đầu y lên, để