XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từng Thề Ước

Từng Thề Ước

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342847

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2847 lượt.

y, nhà chúng ta vẫn yên ổn mà.”
A Hành đứng cuối rừng đào, đau đớn nghi hoặc nhìn Xi Vưu. Đào hoa nở tràn trước mắt, bóng người ngạo nghễ đứng dưới cả trời hương ngát, đều thân thuộc khôn xiết, như đang mời gọi nàng, nàng phải đến đó. Nhưng, trong đầu nàng lại vang lên một giọng nói khác, ngăn nàng bước tới.
A Hành vừa khao khát muốn bước lại, vừa sợ hãi giật lùi.
Xi Vưu đứng giữa rừng đào, bi ai chua xót nhìn A Hành đau đớn hoang mang, chỉ muốn ôm lấy nàng vào lòng, nhưng chính hắn cũng biết, mình không cách nào có thể lại gần nàng, hễ hắn đến gần, nhất định sẽ tan thành tro bụi.
Đứng ngay dưới cội hoa đào mà chẳng thể gặp nhau, ở ngay trước cổng nhà mà không thể cùng nhau chung sống. Lẽ nào, giờ đây, ngay cả ôm lấy nàng cũng chỉ là vọng tưởng sao? Lẽ nào, dù chết đi cũng chẳng thể bên nhau ư?
A Hành đờ dẫn nhìn căn nhà thấp thoáng giữa rừng đào, chiếc giếng đá kia, giàn mướp lúc lỉu kia, bức rèm xanh ngắt kia, những đóa tường vi đẹp như ráng chiều kia, dường như đều thân thiết như máu thịt nàng.
Tinh tang, tinh tang…
Tinh tang, tinh tang…
Tiếng chuông vang vọng trong óc nàng, như có thứ gì đó bên trong đang khóc lóc cào xé nàng, A Hành đau đớn ôm lấy đầu, gào lên thảm thiết, rốt cuộc đó là thừ nào đây?
“A Hành, lại đây đi, chúng ta về đến nhà rồi!”
Nam tử đứng trước cửa căn nhà sàn giữa rừng đào đang cao giọng gọi tên nàng. A Hành nghe mà chẳng hiểu gì hết, nhưng không rõ tại sao lại bị mấy tiếng “chúng ta về đến nhà rồi” hấp dẫn, dè dặt tiến về phía Xi Vưu.
Đây, đây rốt cuộc là đâu? Vì sao nàng luôn khao khát muốn chạy đến, nhưng lại không ngừng ép bản thân lùi lại.
Vì sao tim nàng lại đau như muốn vỡ tung thế này? Nàng điên cuồng đấm ngực mình, gào lên thê thiết.
“A Hành!”
Tiếng gọi dịu dàng mà bi thương khôn xiết thốt ra từ miệng nam tử kia, lại tựa như vang lên tự sâu thẳm đáy lòng nàng. A Hành chăm chú nhìn nam tử đứng giữa rừng hoa, trước căn nhà sàn, không kiềm nổi lao đến, toan nhào vào lòng hắn. Nhưng đột nhiên, một giọng nói lại vang lên từ trong tiềm thức, cảnh cáo nàng không được tới gần! Nàng sẽ hủy diệt tất cả! A Hành khoảng hốt lùi lại, cứ thế ngập ngưng lưỡng lự hoài không sao quyết định được.
Sức mạnh của A Hành càng lúc càng bành trướng, ngay đến máu rút từ sinh mệnh Xi Vưu cũng không bảo hộ nổi Cửu Lê, cả rừng đào cứ từ từ khô héo. Nhìn những cách đào rụng rơi lả tả, A Hành không kìm được thét lên, đừng mà, đừng tàn úa! Đừng tan biến!
Khi gốc đào gần nàng nhất tan thành tro bụi, A Hành cũng hạ quyết tâm, buộc bản thân không được lưu luyến nữa, nàng đăm đăm nhìn Xi Vưu, giật lùi từng bước một.
“A Hành, đừng đi, nàng sẽ không hủy diệt nơi này đâu.” Xi Vưu bi thương chìa tay ra, máu tươi từ cổ tay bị hắn thúc động ròng ròng chảy xuống, nhưng còn chưa kịp thấm xuống đất đã hóa thành khói đỏ, tiêu tan giữa chừng không.
Thân hình A Hành dần dần mờ đi, mông lung như một cuộn khói xanh nhàn nhạt. Xi Vưu sực hiểu ra, sức nóng của mặt trời thiêu hủy vạn vật, đồng thời thiêu hủy luôn cả A Hành, trái tim nàng đang từ từ tiêu tan, chẳng bao lâu nữa, nàng cũng sẽ tan thành mây khói.
Lại thêm mấy gốc đào hóa thành tro bụi, giữa màn khói đen mịt mờ, A Hành nhếch miệng, như cười như khóc, rồi đột ngột quay phắt người chạy vụt đi như gió, nàng phải rời khỏi đây ngay, sau đó sẽ tan biến vĩnh viễn.
“A Hành, đừng rời bỏ ta!” Chợt một tiếng gọi vang động cả đất trời cất lên.
A Hành nghe mà không hiểu gì cả, nhưng lại bị chấn động bởi nỗi bi ai cùng thâm tình tha thiết trong tiếng gọi đó, nàng vô thức dừng lại, ngoái đầu nhìn.
Xi Vưu thần sắc thê lương, giơ tay lên, lập tức Bàn Cổ cung từ trong nhà bay vụt vào tay, tỏa ra hồng quang chói lọi.
“A Hành, nàng còn nhớ cây cung này không? Xưa nay ta chưa từng kể nàng hay, năm đó ta lẻn vào địa cung Ngọc sơn trộm đồ, không phải vì quen thói phóng túng tùy tiện, mà là bởi nhớ nhung quá đỗi không cách nào nguôi ngoai được.”
Xi Vưu đăm đăm nhìn A Hành, từ từ giương Bàn Cổ cung lên, ngắm đúng vào tim nàng. Trên thế gian này không có mũi tên nào để phối với cung, mũi tên duy nhất có thể dùng chính là trái tim. Mười ngón liền tâm, mười ngón nắm chặt lấy cung, Xi Vưu dốc chút thần lực cuối cùng, thông qua mười ngón tay, nối liền trái tim mình vào cây cung.
Hắn vận sức kéo dây cung, cánh cung thoạt nhìn trống không, nhưng lại thấy máu tươi tí tách nhỏ xuống, cung càng giương căng, máu tuơi càng ròng ròng chảy, Xi Vưu đã đau đến tái xám mặt mày, thân mình run bắn lên, hệt như đang bị khoét tim.
Cánh cung cuối cùng cũng được giương hết cỡ, Xi Vưu đắm đuối nhìn A Hành, dịu dàng buông tay bắn ra: “A Hành, ta không để nàng xa ta lần nữa.”
Bang!
Bàn Cổ cung chợt rền vang, tỏa hào quang ngập trời, trời rung đất chuyển, cả rừng đào lả tả rụng rơi.
“Á a a a a!!!”
Giữa muôn vàn cánh đào đỏ thắm rợp trời, A Hành thét lên thê thiết, như thể lồng ngực bị xé toang, rồi một thứ gì đó cắm phập vào, nàng đau đớn ôm lấy ngực, hơi nóng rừng rực thiêu đốt ruột gan trong ngoài dần dịu lại.
Xi Vưu cũng