Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần

Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần

Tác giả: Nguyễn Sênh Lục

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341210

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1210 lượt.

có thể nhớ rất rõ ràng, trang cuối cùng của một quyển sách, dòng thứ ba đếm ngược từ dưới lên, có tên của cô và anh, “Cả đời không thể nói ra”[1'>, “Vịnh Thanh” không thể “Ngôn Thuyết”.
Họ cùng phát hiện ra bí mật này, cảm thấy vui mừng khôn xiết, nhưng lại không để ý rằng, giữa tên của hai người có sự hiện diện của hai chữ “không thể”, không thể bên nhau, giống như ông trời đã an bài trước vậy.
[1'> “Cả đời không thể nói ra”, âm Hán Việt của câu này là “Vĩnh sinh bất khả ngôn thuyết”, lợi dụng sự đồng âm khác nghĩa trong tiếng Hán, “Vĩnh sinh” đồng âm với “Vịnh Thanh”, nên hai nhân vật trong truyện đã đọc thành “Vịnh Thanh bất khả Ngôn Thuyết”.
*****
Tình yêu lén lén lút lút kiểu này, không phải nghi ngờ gì nữa, chính là việc làm điên dại nhất trong cuộc đời anh, nhưng rốt cuộc, anh vẫn lý trí hơn Long Vịnh Thanh nhiều. Bởi vì liên tục mười mấy ngày liền không nhìn thấy Quan Quan, anh không kìm được hỏi Long Vịnh Thanh, “Em nói với Quan Quan quan hệ của chúng mình rồi à?”
“Không.” Long Vịnh Thanh đang loay hoay với một bài tập, mặc dù Triệu Ngôn Thuyết đã giảng cho cô rồi nhưng cô vẫn chưa hiểu lắm, những công thức trông có vẻ na ná nhau đó không biết có liên quan gì đến bài tập này.
“Ồ, vậy mà anh cứ nghĩ em nói với cậu ấy chúng mình đang yêu nhau, muốn có không gian riêng, bắt cậu ấy tách Ngôn Từ ra nữa chứ.” Triệu Ngôn Thuyết cầm bút bi trong tay, hất tóc mái trước trán của Long Vịnh Thanh lên, tóc mái của cô rất dài, thường che mất đôi mắt, mà anh lại thích ngắm đôi mắt của cô, thường xuyên cố ý vén hết tóc mái của cô lên.
“Anh đừng nói nữa, làm giống như em xấu lắm ấy. Quan Quan là em trai em, em cũng biết thương nó mà, được chưa? Không thể lần nào cũng chỉ biết đưa Quan Quan ra lợi dụng như một công cụ được.” Long Vịnh Thanh ngẩng đầu, bĩu môi, thể hiện sự bất mãn với những lời nói vừa rồi của anh.
“À, hóa ra là em cũng có lương tâm.” Triệu Ngôn Thuyết nhéo mũi cô, cười nhạo cô. Bất chợt nhìn xuống bài tập cô đang giải được một nửa trên vở, nhíu mày lại, “Không phải giải như thế này, lúc nãy không phải anh đã nói với em rồi hay sao, trực tiếp áp dụng công thức vào là được, đây là bài tập dễ nhất mà, Long Vịnh Thanh, ở trong lớp em ngồi làm gì thế hả?”
Để người lớn không sinh nghi, sau giờ học kèm, Long Vịnh Thanh thường tự đi về nhà, không để Triệu Ngôn Thuyết tiễn cô. Mỗi khi về đến nhà, đều nhìn thấy ngay Quan Quan đang ngồi chơi điện tử với Triệu Ngôn Từ ở trong phòng, nở một nụ cười nhẹ ngay khi nhìn thấy cô, “Chị Vịnh Thanh, học kèm xong rồi ạ?”
“Ừ.” Long Vịnh Thanh vừa trả lời vừa đưa mắt nhìn vào máy chơi điện tử đang được kết nối vào với tivi, nhìn thấy hai tay Triệu Ngôn Từ đang bận rộn, còn đôi tay của Quan Quan, hờ hững đặt trên những nút điều khiển khi đánh nhau với quái vật, cũng hoàn toàn không tập trung.
“Anh Ngôn Từ thật lợi hại, lần nào em cũng thua.” Quan Quan ngẩng đầu, cười với cô.
Long Vịnh Thanh cười không nổi. Khi học kèm, Triệu Ngôn Thuyết có nhắc đến, cho rằng cô bảo Quan Quan tách Triệu Ngôn Từ ra để tạo không gian riêng cho họ, cô hoàn toàn không chú ý, thậm chí cho rằng Triệu Ngôn Thuyết quá đa nghi, bây giờ xem ra, Triệu Ngôn Thuyết quả thật không hề đa nghi rồi.
Quan Quan căn bản không thích chơi điện tử, mà mỗi ngày lại ôm máy điện tử đi tìm Triệu Ngôn Từ, cứ quấn lấy Ngôn Từ suốt, có lẽ là bởi vì muốn tạo không gian riêng cho cô và Triệu Ngôn Thuyết.
Long Vịnh Thanh nhìn thấy nụ cười trống rỗng của Quan Quan, bỗng nhiên cảm thấy ngứa mắt, liền nhảy qua rút ổ cắm của tivi ra, tức giận hét ầm lên với Triệu Ngôn Từ đang dán mắt vào màn hình tivi, “Triệu Ngôn Từ, trời tối rồi mà vẫn ngồi chơi được à, cậu có biết tim mạch của Quan Quan không tốt không hả? Mỗi ngày cứ bắt nó chơi điện tử với cậu, cậu muốn hại nó chết à?”
Triệu Ngôn Từ đang chơi rất hứng thú, bỗng nhiên màn hình tối đen, đang chuẩn bị nổi cáu, nghe thấy tiếng hét của Long Vịnh Thanh mới ngẩng đầu nhìn ra ngoài, vỗ vỗ đầu, cười nói: “Ủa, hóa ra trời tối rồi à, chết nha, tớ còn chưa ăn trưa nữa.”
Lúc này, Long Vịnh Thanh mới sực nhớ ra điều gì, lao vào bếp, nhìn thấy cơm canh buổi trưa cô để dành cho Triệu Ngôn Từ và Quan Quan vẫn còn y nguyên ở đó. Sắp đến Tết rồi, trạm điện và bệnh viện đều rất bận, ba Long và mẹ Long Vịnh Thanh bình thường buổi trưa đều không về nhà ăn cơm, buổi tối cả hai đều phải tăng ca đến tám chín giờ tối cũng là chuyện bình thường, do đó, cơm trưa và cơm tối do cô và Vịnh Lục thay nhau nấu. Buổi trưa hôm nay, sau khi nấu cơm xong, cô vội vàng chạy đến nhà họ Triệu, dặn dò Vịnh Lục nhớ gọi hai người đang mải chơi điện tử đó ăn trưa, nhưng, không hiểu thế nào mà hai người vẫn chưa ăn?
“Em có gọi hai người bọn họ, có điều họ chơi quá say sưa, chẳng nghe thấy mà thôi.” Vịnh Lục từ phòng bước ra, thái độ hơi khó chịu, “Anh Ngôn Từ thích chơi mấy trò chơi điện tử Quan Quan mang từ Nhật Bản sang, còn cảnh cáo em không được quấy rầy anh ấy, em biết làm sao được? Mẹ Triệu còn nhờ em kèm cặp cho anh ấy, kết quả là, mỗi ngày đều đến nhà mình, chỉ


XtGem Forum catalog